Đoản văn : NGHE ĐỜI VÀ GỌI TÌNH YÊU (Võ Như Văn)

09:44 |


Anh vẫn nghe đời gọi tình yêu là duyên và nợ. Bật cười, duyên hay nợ? Nếu gọi yêu nhau là "Duyên số" thì số phận đã đặt tình yêu vào tay ta, vậy là tự nhiên có mà không cần vun vén sao? Nếu gọi yêu nhau là "nợ" thì tình yêu cốt lõi cũng chỉ là chi trả chứ không còn là cảm xúc. Ví von thế mà làm gì?

Anh yêu em, không phải do Duyên số, anh tìm đến và chúng mình yêu nhau. Mình đến bên nhau như lẽ tự nhiên của hai trái tim không ràng buộc. Em tháo từng mối chỉ kỷ niệm cho anh yên bình. Anh vẫn nghe đời chia tình yêu thành những giai đoạn riêng rẽ. Khi say, khi cuồng, khi bình ổn, khi chán ngán nhau và rồi sẽ có khi tình yêu hóa thành cái nghĩa yêu đương để giữ tay nhau không rời. Mình đã qua khi say, khi bình ổn chưa em? Để khi cảm thấy bản thân cứ nhàn nhạt và nỗi lo sợ sự bay nhảy kéo phăng ta ra khỏi nhau…

Em ạ! Anh vốn là một kẻ đầy khiếm khuyết nhưng anh tin mình đủ tự trọng để biết sống hết mình vì em. Nếu thấy nhạt và thay đổi chính bản thân vì sợ nhàm chán không phải điều để hâm nóng tình yêu. Anh cần một người yêu mở lòng cho Anh, để anh được ân cần, để anh được yêu chính người đó. Anh không cần một chú tắc kè biết thay nhiều lớp áo.

Anh vẫn nghe đời rả rích những thay lòng và giọt nước mắt của kẻ đến người đi. Tình yêu không phải điều bất biến. Hôm nay, em yêu anh, ngày mai, chắc gì đã thế? Chẳng phải người ta yêu đủ để cưới nhau, rồi khi tình yêu đã cạn, người ta lại dắt nhau ra tòa để chia tay? Buông ra thì dễ! Tình yêu, vốn chẳng phải sợi xiềng sợi xích để trói đời ta vào với nhau. Cầm lên được, ắt sẽ bỏ xuống được. Ai chẳng khóc khi tình yêu rời xa mình, nhưng, ai sẽ thay lòng và ai sẽ bước đi khi tình yêu chưa tì vết? Những giữ gìn, những cố gắng chẳng phải để trái tim sẽ thuộc về nhau thêm một ngày. Và thêm một ngày... thế chẳng phải sẽ là "mãi mãi" ?!

Nhiều lúc anh tự hỏi người ta cứ đến và đi trong đời nhau là để chọn lựa? Anh không ép buộc em yêu anh, em cũng không bắt anh thề thốt tiếng yêu đương. Mình đã chọn được bên nhau, đơn giản vậy thôi! Tình yêu vốn không phải điều chia sẻ để quơ tay cho mình có nhiều chọn lựa... vì... tình yêu khi đã bước đi, không thể quay lại nếu nhận ra chọn lựa thứ hai của mình là sai lầm. Anh đã nói yêu em, và đó là lựa chọn cuối cùng của anh. Dù sau này ai đó có yêu anh nhiều hơn em, bởi vì, quan trọng nhất vẫn là, anh yêu em!

Võ Như Văn
(Điện Bàn)
Ảnh : Internet


Đọc tiếp…

CỔ TÍCH HOA SẦU ĐÔNG (Tản văn Bùi Văn Quang)

18:34 |


Xuân về trên khắp nẻo nhân gian. Hoa cỏ đua nhau khoe hương trưng sắc. Đất trời tràn ngập xuân sắc, xuân hương và tình xuân…

Ở một góc vườn xuân, dường như quá khiêm tốn, một loài hoa âm thầm nở. Tít trên cao, hoa Sầu Đông tím biếc khóe mắt buồn trong màn mưa phùn nhẹ. Hoa khóc ai. Hoa nhớ gì. Hoa sầu chi. Sao màu tím cứ hoài quay quắt?

Chuyện ngày xưa. Ở một ngôi làng nơi chân núi, có đôi vợ chồng trẻ. Người chồng ngày ngày lên rừng săn bắn kiếm củi, người vợ ở nhà dệt vải. Cuộc sống thanh bình êm ấm.

Một ngày kia, anh chồng lên rừng, người vợ ở nhà. Tên chúa đất vùng đó đi ngang, thấy người vợ xinh đẹp, hắn đem lòng ham muốn. Lấy cớ xin nghỉ tạm, hắn vào nhà ve vãn người vợ, những tưởng dùng lời ngon ngọt và tiền bạc để mua chuộc nàng. Nhưng người vợ chung trinh không mảy may rung động. Mềm dẻo không được, hắn dùng vũ lực ép người vợ phải theo hắn về nhà, người vợ kháng cự không được. Hắn bắt người vợ về làm thiếp.

Người chồng trở về nhà không thấy vợ đâu, chỉ thấy một mảnh giấy từ hôn của người vợ để lại. Ngỡ vợ không thủy chung, anh đau khổ bỏ đi nơi khác sinh sống. Anh đâu biết đó là mưu kế của tên chúa đất tham tàn.

Vậy là từ đó người vợ phải sống kiếp tì thiếp, hầu hạ tên chúa đất rất vất vả. Không khi nào nàng nguôi nỗi nhớ người chồng tiều phu với nếp nhà êm ấm. Nàng tìm mọi cách thoát khỏi nhà tên địa chủ.

Sau bao lần trốn thoát không thành, vào một ngày cuối đông lạnh lẽo, nàng lén bỏ trốn được và trở về ngôi nhà xưa cũ. Niềm vui khi được thoát khỏi nơi địa ngục, trở về với mái nhà tranh, với người chồng đang mòn mỏi trông mong đã tiếp cho nàng sức lực để nàng vượt qua đêm giá rét, qua chông gai, đường dài.

Sau bao gian nan, cuối cùng nàng cũng tìm về được ngôi nhà cũ. Bao vui mừng, bao hứng khởi lúc đầu tan biến hết khi nàng nhìn thấy cảnh nhà hoang sơ. Nàng vội đi tìm chồng nhưng không thấy đâu. Ngỡ chồng mình đã bị tên chúa đất hãm hại, nàng vật vã khóc than.

Đêm lạnh lại buông, gió gào thét ghê người. Con người chung trinh vẫn ngồi thẫn thờ bên thềm nhà vắng lạnh, mắt buồn nhìn xa xăm, ngày qua ngày… Mỏi mòn, nàng chết.

Một thời gian sau, nơi ấy mọc lên một loại cây cao thân nhỏ, cành khẳng khiu, lá mỏng manh. Mùa xuân đến, khi vạn vật thức giấc thì trên cây ấy cũng mọc ra những chùm hoa nhỏ tím biếc như khóe mắt buồn của người vợ bất hạnh ngày nào. Người đời sau gọi cây ấy là “Sầu Đông”. Màu tím biếc cứ nhuốm vào không gian, những bông hoa nhỏ như những giọt nước mắt đã rơi, vẫn rơi và còn rơi…

*

Hoa Sầu Đông nở nhắc nhớ về một kỉ niệm… Cô bé nhà bên ngày nào vẫn hay đòi mình hái cho những chùm hoa tím biếc, cô bé cứ thích nghe mình kể chuyện cổ tích hoa Sầu Đông để rồi khóc thương cho thân phận đau khổ. Ánh mắt long lanh thơ dại ngày nào còn hay hờn hay dỗi và hay khóc, nay dưới gốc Sầu Đông đầu ngõ ánh mắt đượm buồn nhìn xa xăm khi bước chân “người anh” đi xa.

Mùa hoa bỏ lại. Để nỗi nhớ cho ai thời thơ dại. Để những chùm hoa Sầu Đông tím biếc khóe mắt buồn trong màn mưa phùn nhẹ, rơi rơi...


Bùi Văn Quang
(Hải Dương)


Đọc tiếp…

NẪU VỀ QUA NGÕ NHÀ EM (Thơ Vi Ánh Ngọc)

18:31 |


     Nẫu về qua ngõ nhà em
Tần ngần đứng lặng… đường quen hôm nào
     Tím chiều con gió lao xao
Nẫu như kẻ lạ lạc vào ngàn mây.

     Nẫu về ôm mớ tình đầy
Rót vào sợi nhớ đang vây trái lòng
     Nhà em cách mấy cánh đồng
Khi xưa thương nhớ lòng vòng Nẫu qua.

     Nẫu về ngang ngõ như là
Giọt thời gian đọng trong tà áo xưa
     Chiều nay trời đổ cơn mưa
Nẫu nghe trĩu nặng một mùa ái ân.

Cửu Thành, ngày 03.03.2014
-Vi Ánh Ngọc-
(Bình Định)


Đọc tiếp…

KHI BUỒNG CAU CHÍN (Thơ Tây Nguyên Xanh)

18:28 |
ảnh: Nguyễn Thế Sơn


     Anh ơi cau chín rồi tề
Đi mô mà nỏ hái về cưới em
     Láng giềng trên dưới e hèm
Răng con nhà nớ nỏ đứa mô thèm rứa bay.

     Mẹ em thủ thỉ rành hay
Yêu ai thì nhớ đừng thay đổi lòng
     Kẻo rồi lắm kẻ đợi mong
Nhưng mà đến tối phòng không con à.

     Em thương anh tính thật thà
Nỏ trêu ong bướm nỏ rầy rà rượu bia
     Thương ai anh nỏ chia lìa
Mần con có hiếu việc nhà thì siêng

     Khi tê anh hứa ra giêng
Răng giừ hạ đến chưa khiêng em về
     Ruột em hần nóng trăm bề
Nỏ ưng thì nói chớ đừng thề mốt mai.

Buôn Ma Thuột, 14/04/2014
Tây Nguyên Xanh


Đọc tiếp…

TÌNH NÀY GỬI LẠI BỤI TRO (Thơ Bùi Nguyễn Trường Kiên)

18:15 |


Tôi đến thăm em giữa trưa hè
Nắng vàng ôm kín những tàng me
Ngày mai mưa có về giăng lối
Liệu tiếng lòng tôi, em có nghe?

Nắng có nói gì em trưa nay
Rằng xuân đâu mãi suốt tháng ngày
Thu đông xa lắm chưa về tới
Tôi gần mà xa, em có hay?

Ngày mai em về qua lối cũ
Nào tiếc thương chi buổi hẹn hò
Tôi đến, em đi đời bạc lắm
Tình này gởi lại với bụi tro!


B.N.T.K


Đọc tiếp…

BỘ ẢNH DÁNG SEN 2013 (Sưu tầm trên Facebook)

07:24 |


     Từ thuở xa xưa, hoa sen đã đi vào thi họa. Vì phẩm chất “gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn” ấy mà sen được nâng niu trân trọng hết mức có thể trong đời sống tâm tưởng của con người. Phật giáo xây dựng hình tượng đức Phật an tọa trên đài sen. Những thiếu nữ thành phố chịu bước chân xuống bùn lầy chỉ để được làm duyên làm dáng chụp ảnh với những đóa sen. Người ta ví má hồng của người thiếu nữ như một cánh sen cơ mà.




      Người thiếu nữ muốn được tạo dáng bên sen, còn bản thân người chụp ảnh cũng muốn có những thước ảnh đẹp về sen. Hoa sen giống như một liều thuốc gây nghiện cho những ai đã trót dấn thân vào con đường nhiếp ảnh vậy. Họ tôn hoa sen lên bằng một cách gọi gợi cảm là “nàng sen”. Họ chụp đủ các kiểu “e thẹn” của nàng sen trước gió, trong màn sương long lanh dưới ánh nắng đầu tiên của buổi sáng.




      Có vô vàn cách thể hiện tình yêu với nàng sen. Một nhà thơ có thể làm cả một bài thơ ca ngợi vẻ đẹp sen. Một người nhạc sĩ phổ nhạc thơ sen hoặc tự viết một bản nhạc liên quan đến sen. Một nhà văn có thể viết hẳn một cái truyện ngắn kể về cuộc sống của người dân quanh một mùa sen nở. Người họa sĩ trao cả tấm lòng vào một bức họa sen. Có người nói “ôi dào! Thằng chụp ảnh thì có gì mà trao hết tấm lòng, hoa đấy, thấy cái là chụp chứ đầu óc nghệ thuật nỗi gì”. Sai đấy! Nói như vậy là sai đấy. Đồng ý là có thấy thì mới chụp được nhưng phải thấy như thế nào, thấy ở góc độ nào thì có thể tôn lên vẻ đẹp của một loài hoa. Một bông hoa có thể bị khiếm khuyết một cái cánh nhưng chụp ở một góc khuất cánh ấy thì có bức ảnh đẹp mỹ mãn. Sau đây ta cùng quan sát một vài góc máy qua ảnh của các tác giả: 
      Đầu tiên chúng ta ngắm ảnh của tác giả Võ Triều Hải, tôi sưu tầm bốn bức ảnh chụp hoa sen của người này.



      Bức ảnh đầu tiên chụp nghiêng một đóa hóa sen. Ở góc máy này ta thấy hoa sen như đang cô đơn. Giống như một cô nàng xinh đẹp thế, trắng ngần thế mà cô đơn trong đêm tối. Ảnh nhìn rất mênh mang.



      Cũng bông sen ấy, nhưng ảnh "có nắng" hơn một chút, lộ rõ nhụy sen một chút, và đặc biệt là có một chú ong đang hút mật và lấy phấn hoa, Ảnh trông vui hơn và tươi hơn .



      Tôi cũng chọn một bức ảnh chụp nghiêng như tấm ảnh số 3 của tác giả Võ Triều Hải nhưng lúc này màu hoa sen là hồng không phải trắng. Cũng góc máy ấy nhưng màu sắc thay đổi, Hình như cũng làm cho ý tưởng ảnh của tác giả cũng thay đổi chút ít. Chất liệu ánh sáng, phối cảnh xung quanh trọng tâm ảnh cũng khác nhau. Trông như sen đang cười.



      Riêng tấm này này của tác giả Võ Triều Hải thì tôi sưu tầm vì góc máy rất hay. Nếu tôi cầm máy thì có lẽ tôi sẽ không thể nào biết cách lấy điểm nhấn là phần chúm chím trêm miệng búp hoa và khi "gia công" sản phẩm ảnh thì tôi dễ mắc sai lầm khi phối màu ảnh. Dễ mất điểm nhấn là đỉnh của búp sen ngay.

      Tác giả ảnh thứ hai tôi muốn giới thiệu đó là Phạm Huy Tâm.



      Cũng là chụp nghiêng và một bên bông hoa nhưng màu sắc sáng hơn.làm cho người ta nghĩ những đóa sen chụp vào buổi trưa hè. Tôi không rõ lắm về bố cục ảnh nghệ thuật nên không dám đánh giá ảnh theo bố cục.



       Lúc tôi sưu tầm tấm ảnh này của bạn Facebook Phạm Huy Tâm thì tôi bị cuốn hút bởi hình ảnh chiếc lá sen che nắng cho một bông sen kiều diễm. Bông sen e lệ cúi thấp mình dưới sự che chở của chiếc lá. Một ý tưởng "tương trợ" lan tỏa khi ngắm ảnh. Tôi thích bức ảnh này là vì vậy.
     Cũng với góc chụp tựa tựa như bức ảnh trên tôi tìm được bức ảnh của bạn Facebook Minh Tuấn dưới đây:



      Qua Facebook Trần Thanh Liêm, tôi sưu tầm được một bức ảnh khá hay:



      Anh không tách rời từng bông hoa ra rồi tạo dáng theo hai kiểu như những tác giả ở trên mà anh kết hợp hai kiểu chụp đó vào hai bông hoa đứng bên cạnh nhau để được một tấm ảnh.



    Tôi thích tấm ảnh này của bạn Facebook Nguyễn Thanh Sơn vì góc máy "thoáng khí" hơn. Thấy được nền trời thì tựa hồ như có thêm không khí để thở vậy.

     Chưa thỏa mãn tính tò mò về các góc máy chụp hoa sen. Tôi thiết nghĩ mỗi bông có mỗi vẻ đẹp khác nhau vậy nếu chụp theo một quần thể thì ảnh sẽ nhìn ra sao? Thế là tôi tiếp xúc với ảnh của bạn Facebook Dương Quốc Định




      Đây là một hình ảnh của một quần thể hoa sen trắng. Tôi thích tấm này vì nó có đủ hoa đã tàn chỉ còn trơ vơ cái đài sen, các bông hoa nghiêng theo mọi hướng trông giống như sự phức tạp của đời sống quần thể.



     Cũng tương tự ý tưởng như thế, tôi chọn thêm một tấm ảnh quần thể hoa sen hồng. Nhưng tấm này trông có vẻ góc máy đứng xa hơn. Ảnh có không gian hơn. Cụ thể là nhìn sâu và rộng hơn.
     Tôi nghe bảo khi làm nên bức ảnh nghệ thuật, cũng phải dùng hiệu ứng gì gì đó. Tôi không rõ. Thế là tôi lại tìm kiếm và xem thử ra sao. Tôi tìm đến ảnh sen của bạn Facebook Thiên Quang.



    Ảnh của tác giả Thiên Quang trông như là chụp trong "khói mờ sen ảnh" ấy. Nhờ hiệu ứng khói sương ấy mà bức ảnh nhìn như sen ở cõi tiên. Mông lung, huyền hiệu và tràn đầy ý nguyện khi nhìn ảnh.

     Người ta bảo hoa đẹp là hoa có bướm ong bay vờn xung quanh. Gái đẹp là gái có nhiều trai tán vây quanh nàng. Hoa sen có vô số các loài có cánh bay đến và bay đi. Bạn Facebook Gà Đầu Bạc (cư trú tại Việt Nam) và Phạm Dung An (cư trú tại Malaysia) của tôi đã đi sâu vào đề tài ong bướm bên sen này:



     Trông như những con ong đan vo ve tán tỉnh các nàng sen. Chúng bay "thám thính" tình hình tươi thắm của các nàng sen để rồi sẽ có lúc "con ong đã tỏ đường đi lối về" như cụ Nguyễn Du đã viết.



     Ong vờn quanh hoa, hoa sao cứ múp míp nõn nà đến nỗi người ngắm ảnh cũng phải thèm thuồng ngắt đóa.


     Ong đang "tán" hoa....



      Chú chuồn chuồn ngậm ngùi đứng trên phiến lá mà thương cho một kiếp hoa tàn...còn trơ đài nhụy...



      Nắm bắt được tính "háo sắc" của bọn ong bướm và chuồn chuồn. Loài nhện giăng mùng để bẫy bọn chúng. Thế là loài nhện cũng biết lợi dụng vẻ đẹp của hoa sen mà kiếm sống.

     Ban "nàng sen" long lanh trong sương sớm, chói lóa trong nắng mai, đong đưa theo chiều gió và nũng nịu trước những lời tán tỉnh của những loài ong bướm. Đêm về, tưởng rằng nàng sen sẽ được nghỉ ngơi. Ai ngờ....



...có chú ốc sên bò lên mơn trớn khắp cơ thể nàng. Hôn nàng chùn chụt. Nàng oằn mình sung sướng đón chờ những chiếc hôn. Thế nhưng...



....nào phải đó là sự mơn trớn của chú ốc sên dành cho nàng Sen. Thực ra cái hành động đó là gây khiêu khích rủ rê cô nàng ốc sên ở dưới kia chạy theo chàng ốc. Chàng ốc khôn róc đời! Tiến hàng cuộc "mây mưa" ở nơi cao ráo, gió mát trăng thanh thế này thì ngọt ngào quá. Chỉ có nàng sen là hụt hẩng....



...Ơ! chúng nó hôn nhau kìa! Chúng đang làm cho nàng sen nghẹt thở. Hoa đẹp mấy rồi hoa cũng sẽ tàn, gái đẹp mấy rồi gái cũng tàn phai má hồng. Bên cạnh bức ảnh chụp cảnh rực rỡ của hoa sen thì cũng có những bức ảnh cho người ta thấy sự "tàn tạ" dần dần của một bông hoa cuối mùa.



Một cánh hoa rơi....



     Rồi hai...rồi ba... rồi bốn.... rồi năm....Cánh hoa ơi. Sao nỡ chia xa đài hoa thế?



    Còn lại trơ vơ một mình đài sen giữa mênh mông nước


  Những cánh sen sẽ về đâu khi mùa hoa kết thúc........?!



      Đầu mùa hoa đương thì đẹp thế? Sao cuối vụ, hoa tàn tạ thế hoa ơi!



     Chẳng bù cho lúc xuân xanh thì như thế này! Hoa rụng hết cánh rồi thì lại nảy sinh cảm hứng chụp đài sen. Có anh bạn Facebook Thằng Đậu nghịch ngợm với cái ý tưởng phóng to cái núm trên đài sen, để người ta hình dung ra đôi gò bồng đảo của người phụ nữ



     Trông bức ảnh rất ngồ ngộ. Khá khen cho sự khéo đùa của tạo hóa. Thực ra nếu phóng nhỏ lại bức ảnh thì cho ta một hình ảnh cái đài sen như thế này:



     Nãy giờ ngắm sơ sơ các kiểu dáng của sen, tôi thấy không ngoa khi sen được ví với gái đẹp. Và những cô gái nên tìm về những cánh đồng sen, những ao sen để tim hiểu vì sao mình được ví với loài hoa ấy.

      Khi tôi nêu viết tin nhắn tin tác quyền ảnh của một vài tác giả được cho là mới cầm máy. Họ hỏi tôi là "ảnh chụp nghiệp dư như thế thì lấy để làm cái gì". Tôi trả lời: "Tôi thích cái nét vụng về của những người mới cầm máy". Đúng vậy, bạn nào đã cầm máy lâu năm ngẫm lại mà xem. Bức ảnh của hôm nay dường như không còn ngây thơ như hôm qua nữa. Vậy nên tôi muốn có những bức ảnh ngây thơ như thế để bộ sưu tập của tôi thêm đa dạng. Dưới đây là hai tấm ảnh của hai bạn như thế. Tôi rất trân trọng ảnh của họ:





      Tôi cũng muốn tìm hiểu cách pha trà sen như thế nào? Hình ảnh ra sao để đưa lên đây như một câu chuyện về cuộc đời và công dụng của loài hoa sen. Nhưng cái duyên với sen chưa trọn vẹn nên có lẽ chưa có đủ ảnh để mà công bố. Hẹn mùa sen 2014 sẽ cố gắng lưu ý các bạn Facebook chụp theo đề tài này vậy. Tất cả những ảnh trên đây đều là do các bạn Facebook của tôi chụp.


Buôn Ma Thuột, mùa sen 2013
Tây Nguyên Xanh






Đọc tiếp…