TRỞ LẠI VƯỜN XƯA (Thơ của Bùi Nguyễn Trường Kiên)

09:37 |

Về ngồi đợi trước vườn xưa
Cỏ hoa lạ dấu trời thưa mây chiều
Ta về vườn cũ tiêu điều
Lối mòn hò hẹn đã nhiều rêu phong
Người xưa nay đã theo chồng
Cánh cò trắng bỏ cánh đồng bay xa
Ta về đứng đợi mình ta
Ở vương vấn nhớ chia xa không đành
Rèm xưa ai đã buông mành
Còn đâu nữa ánh trăng thanh hẹn thề
Ta về buồn cả chiều quê
Cây đa giếng nước bờ đê cũng buồn

Trời chiều vọng lại hồi chuông
Người ơi, thôi cứ tròn vuông phận nàng
Ta về vườn cũ thênh thang
Nhớ người xưa bỗng bàng hoàng cô đơn!


Bùi Nguyễn Trường Kiên
Tp. Hồ Chí Minh


Đọc tiếp…

MƯA NẮNG SÀIGÒN - MƯA NẮNG EM... (Bùi Nguyễn Trường Kiên)

22:14 |


   sáng nay
   Sàigòn
   mưa
   trong nắng
   phố thênh thang
   biết em ở nơi nào
   Sàigòn
   không em
   nỗi buồn
   dâng
   thác lũ
   liệu có còn
   nhớ đủ để mà đau!

   em
   dạo ấy
   cứ vui như nắng hạ
   rồi buồn thiu
   như gió cuối chiều đông
   ta
   ngơ ngác
   nỗi buồn
   đau
   ngơ ngác
   em đi rồi
   chiều ấy
   ở bên sông…

   ta
   nhẫm đếm
   tháng
   ngày
   xưa
   đã mất
   lá vàng rơi từ độ thu buồn
   em
   chắc nhớ
   những hẹn hò
   ngày cũ
   bàn tay nào
   vừa nắm
   đã
   vội buông!

   Sàigòn
   cứ
   hết mưa
   rồi lại nắng
   ta mãi lang thang lối cũ năm nào
   em
   cũng thế
   cứ mặc ta
   khờ dại
   hơn
   nửa đời
   ngồi đếm tháng ngày hao !



B.N.T.K


Đọc tiếp…

QUÀ TẶNG (Thơ thầy Trần Anh Dũng)

17:29 |

                                             Tặng Diễm

Anh vẽ tặng em một cánh bướm vàng
Đem về ép vào giữa trang vở cũ.
Những ngày xa nhau bướm theo vào giấc ngủ.
Kể cho em nghe về một cuộc tình buồn

Anh vẽ tặng em một cánh chuồn chuồn
Tặng em cả tuổi thơ khốn khó
Miền Trung một chiều nào ngợp gió
Thằng bé lon ton chạy theo dấu chân bà

Anh vẽ tặng em một cánh mây xa
Nơi giấu những ước mơ thầm lặng
Có đứa trẻ chăn bò tóc khê nồng mùi nắng
Cô đơn hằn trên gương mặt trẻ thơ

Anh vẽ tặng em gò bãi hoang sơ
Đồng khô cháy những tháng Năm ngập nắng
Bến sông xa những tháng Mười lạnh cóng
Mẹ gánh nỗi buồn trĩu nặng cả hai vai

Anh vẽ tặng em những hàng phố dài
Nơi anh đã đi qua thời trai trẻ
Có thiếu nữ buồn mắt nhoà trong lệ
Cánh cửa hờ ngóng đợi dáng hìmh xa.

Anh vẽ tặng em dáng phố phồn hoa
Nơi sắp hết một tuổi đời lãng mạn
Mưòi ngón tay đan sâu vào mái tóc
Bờ nhân gian mờ mịt sương chiều

Anh vẽ tặng em cánh hoa lưu ly
Để mai kia tất cả thàmh kỹ niệm
Em giữ hộ anh sắc hoa màu tím
Một tình yêu buồn hơn cả nỗi buồn

Hương Trà
Thầy Trần Anh Dũng
Cựu giáo viên
Nguồn : Blog Hamy


Đọc tiếp…

Thơ : HỒNG HOANG (Thầy Trần Anh Dũng)

12:56 |
                                    
                                     Tặng Khang

      Ta đi vào cõi vô cùng
Ngắm trăng hoa nở một vùng phiêu diêu
      Dừng chân cuối dãi ráng chiều
Hồn tan tác giữa trăm chiều nắng thu
      Ta đi vào cõi sa mù
Gặp em đợi giữa thiên thu mây ngàn
     Dắt nhau về chốn nhân gian

Vẽ nên trời đất âm dương ngũ hành
     Ta đi vào cõi xưa xanh
Đọc thư tịch cổ biết mình hư vô
     Thế nhân xa bến xa bờ
Trăm năm xếp một cuộc cờ chưa xong
     Ta đi vào trận bão lòng
Phất phơ một rãi lụa mông lung buồn
     Nghe sương khói phủ trong hồn
Bước chân níu giữa hai dòng thực hư
     Ta gầy guộc bởi ưu tư
Em ngây ngô mải trò chơi trốn tìm
     Về ngồi hát với trái tim
Thì thôi dù được dù không cũng đành

Hương Trà
(Thầy Trần Anh Dũng)
Nguồn : Blog tác giả


Đọc tiếp…

Đoản văn : MÙA HẠ, EM ƠI...! (Bùi Nguyễn Trường Kiên)

09:12 |


Có mùa hạ nào cho riêng tư. Để chỉ mình ta thấy em về từ trong nắng sớm. Tiếng ve gọi mùa, hay thay ta gọi người con gái… mà râm ran cả góc phố xưa. Em dịu dàng và hiền như cỏ. Bước chân em gót nhẹ tựa mây trời.

Em và ta và mùa hạ. Cứ xen giữa nhớ và xa. Cứ tưởng tất cả sẽ tan vào thời gian chờ đợi. Vậy mà vẫn vẹn nguyên. Nỗi nhớ cứ trở mình. Lúc ta đi. Em ở đấy. Lúc ta về. Em đã rời xa. 

Mùa hạ thì cứ buồn suốt mùa. 
Ba tháng. 
Ba tháng buồn làm úng những mùa vui.

Ta yêu mùa hạ xưa. Vì màu phượng ướp một góc trời. Hồng sắc thắm. Và vì em. Em đẹp như tiên. Tiên thường ở trên trời. Ta thì suốt ngày chân trần lội bộ. Thằng con trai đang yêu nhát hơn thỏ đế. Nên có bao giờ dám với lên cao…

Hạ năm ấy em đi. Đường tình ta lạc mất. Tiếng ta gọi em khản cả mùa phượng đỏ. Tiếng ve sầu rả rích nhói cơn đau. Ta đợi em suốt những mùa sau. Biền biệt xa. Em cứ như là làn mây ngày cũ.

Bây giờ hạ lại về. Nhưng em thì vẫn xa. Vời vợi. Để ta cứ mơ giấc mơ ngày xưa lặp lại. Em bước đi. Còn ai đứng thẩn thờ…!

B.N.T.K


Đọc tiếp…

NẪU VỀ QUA NGÕ NHÀ EM (Thơ Vi Ánh Ngọc)

18:31 |


     Nẫu về qua ngõ nhà em
Tần ngần đứng lặng… đường quen hôm nào
     Tím chiều con gió lao xao
Nẫu như kẻ lạ lạc vào ngàn mây.

     Nẫu về ôm mớ tình đầy
Rót vào sợi nhớ đang vây trái lòng
     Nhà em cách mấy cánh đồng
Khi xưa thương nhớ lòng vòng Nẫu qua.

     Nẫu về ngang ngõ như là
Giọt thời gian đọng trong tà áo xưa
     Chiều nay trời đổ cơn mưa
Nẫu nghe trĩu nặng một mùa ái ân.

Cửu Thành, ngày 03.03.2014
-Vi Ánh Ngọc-
(Bình Định)


Đọc tiếp…

KHI BUỒNG CAU CHÍN (Thơ Tây Nguyên Xanh)

18:28 |
ảnh: Nguyễn Thế Sơn


     Anh ơi cau chín rồi tề
Đi mô mà nỏ hái về cưới em
     Láng giềng trên dưới e hèm
Răng con nhà nớ nỏ đứa mô thèm rứa bay.

     Mẹ em thủ thỉ rành hay
Yêu ai thì nhớ đừng thay đổi lòng
     Kẻo rồi lắm kẻ đợi mong
Nhưng mà đến tối phòng không con à.

     Em thương anh tính thật thà
Nỏ trêu ong bướm nỏ rầy rà rượu bia
     Thương ai anh nỏ chia lìa
Mần con có hiếu việc nhà thì siêng

     Khi tê anh hứa ra giêng
Răng giừ hạ đến chưa khiêng em về
     Ruột em hần nóng trăm bề
Nỏ ưng thì nói chớ đừng thề mốt mai.

Buôn Ma Thuột, 14/04/2014
Tây Nguyên Xanh


Đọc tiếp…

TÌNH NÀY GỬI LẠI BỤI TRO (Thơ Bùi Nguyễn Trường Kiên)

18:15 |


Tôi đến thăm em giữa trưa hè
Nắng vàng ôm kín những tàng me
Ngày mai mưa có về giăng lối
Liệu tiếng lòng tôi, em có nghe?

Nắng có nói gì em trưa nay
Rằng xuân đâu mãi suốt tháng ngày
Thu đông xa lắm chưa về tới
Tôi gần mà xa, em có hay?

Ngày mai em về qua lối cũ
Nào tiếc thương chi buổi hẹn hò
Tôi đến, em đi đời bạc lắm
Tình này gởi lại với bụi tro!


B.N.T.K


Đọc tiếp…

BỨC TRANH CHIỀU Ở NÔNG TRƯỜNG

05:13 |
Tác giả minh họa


                     Bùi Nguyễn Trường Kiên


Ở đó đất và cây là một
gộp những giọt mồ hôi hóa thành rừng
cây cứ từng hàng nối nhau thẳng tắp
ai níu chân người để khóe mắt rưng rưng

Xế nay nắng tràn cho ai đó bâng khuâng
nỗi nhớ nôn nao nên khói lam chiều tỏa sớm
làn khói trắng vừa bay vừa vương vấn
đến bao giờ nỗi nhớ mới đi xa?

Mãi chăm dòng sữa nên cây chẳng nhớ hoa
và những cụm hoa cứ âm thầm bé lại
cứ thế cứ thế đông tàn xuân đến vậy
hoa quên mình cho dòng sữa sinh sôi

Giọng ai hò kẻo kẹt tiếng đưa nôi
bài hát ru con sao nghe buồn đứt ruột
mẹ và cây hai mà hóa một
luôn quên mình như đất bao dung

Chưa xa mà liền đã nhớ nhung
suối tóc của em cứ xôn xao trước nắng
làn da em cứ mặn mà mà mặn
con gái nông trường đẹp như tiên

Có ai say đâu mà trời đất ngả nghiêng
Nỗi chờ mong rót vào đêm mong nhớ
Nhà ai vừa nên duyên chồng vợ
Bếp reo vui mùi cơm mới đầu mùa

Chiều nơi đây vang tiếng trẻ nô đùa
Nụ cười em sao mà duyên đến vậy
Một lần đến và tôi đã thấy
Những trái tim hồng rạo rực nhịp đời vui.


Bùi Nguyễn Trường Kiên





Đọc tiếp…

HOÀNG HÔN THÀNH PHỐ (thơ Nguyễn Huy Trường)

23:36 |
Ảnh : Internet



Thành phố quên tôi thành kẻ lạ
Chiều hoàng hôn là những chuyến đi xa
Gửi vào vòng quay xe lăn từng phút nhớ
Quàng tay ôm lấy áng mây qua!

Những chuyến xe qua những buổi chiều,
Đường dài nối tận bến cô liêu.
Núi ở đằng sau, sông trước mặt,
Hồn tôi chới với giữa trời yêu.

Bến thì ở xa chẳng phải gần,
Khách đều người lạ chẳng ai thân.
Mưa giăng thêm lạnh trong lòng vắng,
Đường về chuyếnh choáng những bước chân.

Ở cuối cong đường ai đợi tôi?
Vòng xe lăn vội những chơi vơi.
Buồn vui lữ khách đều mang cả,
Thương gì cho hết những xa xôi?



Nuyễn Huy Trường
Thăng Bình, Quảng Nam



Đọc tiếp…

ĐÊM XUÂN VỀ TA MƠ CHUYỆN MAI SAU... (Bùi Nguyễn Trường Kiên)

04:46 |
Ảnh : Internet

(Thương tặng những em nhỏ còn lang thang trên phố)


   Thức dậy thôi em mùa xuân về rồi đó
   Những chồi xanh dâng lộc biếc cho đời
   Thức dậy thôi em mùa đông qua rồi đó
   Gió xuân về từ xa thẳm biển khơi

   Lấp lánh nữa đi những vì sao đang mọc
   Nắng tắt rồi chỉ còn lại sao đêm
   Cười lên đi bé con ơi đừng khóc
   Đất trời này là của các em

   Tôi gặp các em mỗi ngày trên phố vắng
   Những mái đầu xanh bạc trắng bụi đời
   Những bước chân xiêu cắm vào mưa nắng
   Chẳng có bước nào dành cho rong chơi

   Vui lên các em ơi, Tết về rồi đó
   Xuân của mọi người nào riêng của ai đâu
   Của đất của trời của hoa và của cỏ
   Đêm xuân về ta mơ chuyện mai sau...


B.N.T.K


Đọc tiếp…

LỜI HẸN MÙA XUÂN

04:17 |

       Bồng Miêu xuân mới ta về
 Về nơi chập chững vào nghề năm xưa
       Chân đi dù có nắng mưa
 Tìm về kỉ niệm như vừa hôm qua
       Tháng năm dù có trôi xa
 Bao nhiêu kí ức trong ta không mờ
       Thân thương hai chữ thầy-trò
 Xuân này gặp mặt để cho thỏa lòng...

    
Một Thầy giáo
Từng công tác tại Tam Lãnh




Đọc tiếp…

MƯA XUÂN (thơ Bùi Nguyễn Trường Kiên)

18:48 |


         Xòe tay mà tính chuyện đời
   Tình duyên mấy gánh đất trời mấy xa
        Mấy mùa nắng đổ mưa sa
   Mấy con trăng sáng trăng tà nhân gian

         Lá rơi mấy độ thu vàng
   Ta đi qua mấy phố làng lắm gai
        Sông nào nước bỗng rẽ hai
   Chiều buông xuống để thuyền ai giữa dòng

        Tiếng chim gọi rát cánh đồng
   Cút côi suốt những mùa đông một thời
        Chân không ta bước ngang đời
   Nhìn sông in bóng mây trời lãng du

        Thương con nhớ tiếng mẹ ru
   Nghe con cười nhớ mây mù hôm qua
        Xòe tay tính chuyện gần xa
   Tính non rồi lại tính già quẩn quanh

       Tính từ độ tóc còn xanh
   Nay đà sương muối thôi đành hết xuân
        Xòe tay lòng chợt rưng rưng
   Cười sao mưa lại bỗng dưng rơi vào!



Tác giả
Bùi Nguyễn Trường Kiên
(Tp. Hồ Chí Minh)
Ảnh minh họa : Tác giả




Đọc tiếp…

BỮA CƠM QUÊ (thơ Bùi Nguyễn Trường Kiên )

21:29 |

      Cảm ơn em
     bữa cơm
     mà người ta vẫn thường bảo
     quê mùa
     khứa cá ngừ kho với ớt
     dĩa rau lang luộc
     chén nước mắm mặn
     bát canh tôm nấu bí đao

     Cầm đũa mà bỗng nghẹn ngào
     em làm cho ta
     nhớ
     Mẹ

     Cần chi cao lương
     cần gì mỹ vị
     cần chi chén ngọc đũa ngà
     cần gì khăn ăn, rượu bổ
     một đời
     Mẹ ta cùng khổ
     chạy ăn từng bữa
     rạc cả người!

     Hàng trăm lần
     ta cố hình dung mắt mẹ cười
     mà chỉ nhớ tiếng thở dài của mẹ
     những tiếng thở dài dù rất khẽ
     cũng đã theo ta đến tận giờ

     Ngày ấy
     ta trẻ thơ
     ta ngu ngơ
     ta vụng dại
     Mẹ chia xa quãng đời con gái
     để bắt đầu một chặng đường dài
     áo nâu sồng mẹ mặc đến sờn vai!

     Rồi ta lớn lên
     đi đông đi tây lên rừng xuống biển
     cứ mỗi bữa cơm
     ta lại thèm quay quắt
     bữa cơm quê

     Ừ, thì ta chính gốc gã nhà quê
     nên cả đời
     thèm rau, thèm mắm
     thèm được nghe tiếng hò khoan trên sông
     thèm mùi gió thoảng trên đồng
     thèm những buổi chiều cùng bạn bè bì bõm dưới mương
     thèm rúc vào nách mẹ những đêm trăng sáng
     để nghe tiếng ru hời “con ngủ… mẹ thương…”

     Ta xa quê
     lâu lắm rồi
     mà đến chừ vẫn cứ nhà quê
     em thương
     thì cứ cho ta mắm muối dưa cà
     để ta được sống lại thời thơ ấu
     dù chẳng ai hiểu thấu
     tuổi thơ ta
     nước mắt
     những canh dài

     Cảm ơn em
     bữa cơm quê
     bữa cơm ngon nhất!

Tác giả
Bùi Nguyễn Trường Kiên
(Tp. Hồ Chí Minh)
Ảnh minh họa : Tác giả





Đọc tiếp…

CHỈ LÀ GIẤC MƠ (Thơ Bùi Nguyễn Trường Kiên)

06:51 |

   
      Xin là chút nắng gửi về phương xa
     Xin là cánh hoa gửi hương theo gió
     Xin là ngọn cỏ mọc ven chân đê
     Trên lối em về đỡ bàn chân nhỏ

     Ta không là nắng
     Cũng chẳng là hoa
     Bao lối em qua
     Cỏ nào hay biết

     Trăng tròn trăng khuyết
     Hết đầy lại vơi
     Nhẩm tính chuyện đời
     Những mùa biệt ly

     Thôi thì đành vậy
     Ta cứ là ta
     Em đã rời xa bỏ lại nỗi nhớ
     Bỏ lại hơi thở trong sáng mai nào
     Có trận mưa rào tràn vào cơn mơ



Tác giả
Bùi Nguyễn Trường Kiên
(Tp. Hồ Chí Minh)
Ảnh minh họa : Internet




Đọc tiếp…

EM VÀ MÙA ĐÔNG (thơ Bùi Nguyễn Trường Kiên)

05:48 |


        em hiền như một áng mây
        mùa đông áo tím ai bay ngang trời
        gió lay
        từng vạt
        sương rơi
        vàng hanh
        nhuộm úa
        cả lời thề xưa

        em hiền như những hạt mưa
        rơi mềm áo lụa cho vừa lòng anh
        mắt cười
        biếc góc
        biển xanh
        để nghe
        sóng vỗ
        dỗ dành bờ xa

        em về lối cũ hôm qua
        mùa đông ở lại cùng ta nỗi buồn



Tác giả
Bùi Nguyễn Trường Kiên
(Tp. Hồ Chí Minh)
Ảnh minh họa : Tác giả




Đọc tiếp…

XUÂN NÀY CÓ AI VỀ QUA ĐÓ ? (Thơ Bùi Nguyễn Trường Kiên)

03:18 |


Mùa xuân này có ai về qua đó ?
Quê nhà ta những chái lá ven sông
Năm mươi năm một cánh cò lưu lạc
Mãi nhớ thương hương khóm rạ trên đồng

Ta muốn về nơi mẹ nằm yên nghỉ
Đốt nén hương tưởng nhớ những ngày qua
Xưa lưng mẹ còng để đời ta đứng thẳng
Đời mẹ nghèo cho đời con nở hoa

Nơi mẹ yên nằm bốn bề cát phủ
Chốn con đi lấp lánh những phồn hoa
Hạ đến xuân đi thu tàn đông lại
Suốt bốn mùa ta khóc với lòng ta

Mùa xuân này có ai về qua đó?
Xin dừng chân ghé lại mái nhà xưa
Có tiếng ru hời “à ơi, con ngủ...”
Nhớ thương sao nhớ mấy để cho vừa

Mẹ yêu ơi xuân lại về rồi đó
Hương nếp xưa chắc thơm lắm trên đồng
Lại thêm nữa một mùa xuân xa mẹ
Con bồi hồi nhớ quá một ngày đông...



Tác giả
Bùi Nguyễn Trường Kiên
(Tp. Hồ Chí Minh)
Ảnh minh họa : Tác giả



Đọc tiếp…

MIỀN TRUNG ƠI, THƯƠNG NHỚ! (Thơ Bùi Nguyễn Trường Kiên)

21:13 |


       Tết này nắng có về miền Trung
       Để hong khô những mái đầu xanh vừa qua cơn lũ
       Bây giờ các em phải nằm trên sàn nhặt từng con chữ
       Bàn ghế tan hoang bút sách cũng không còn

       Miền Trung ơi nỗi chờ đợi mỏi mòn
       Những mùa bội thu trở thành ký ức
       Những cành đào…
       những nhánh mai…
       những đóa hoa đồng tiền…
       Trên tấm tranh xuân đã phai màu mực
       Vết bùn nâu ngấn nước dữ hôm nào

       Tết miền Trung thừa những trận mưa rào
       Đòn bánh tét lẫn vị chua, vị đắng
       Của nước mắt mồ hôi một đời tiện tặn
       Cơn lũ về bổng chốc trắng tay

        Tết này về người thành thị có hay
        Đất miền Trung vẫn dãi dầu sương gió
        Tết về áo ai hồng trước ngõ
        Bánh chưng xanh câu đối đỏ trong nhà
        Lũ trẻ miền Trung có đứa khóc òa
        Đêm giao thừa áo vá chằng vá đụp
        Mồng một mồng hai cả nhà lặn hụp
        Mò cua bắt ốc giữa đồng

        Tết miền Trung, trẻ mấy đứa dám mong
        Bao lì xì, quần là áo lụa
        Lời chúc đầu năm được mùa tôm, mùa lúa
        Nắng sẽ về sưởi ấm những vồng khoai
        Miền Trung ơi!
        Miền Trung ơi!
        Thương nhớ
        Những canh dài…



(Tp. Hồ Chí Minh)
Ảnh minh họa : Internet



Đọc tiếp…

GỬI MÙA XUÂN TỚI (Thơ Bùi Nguyễn Trường Kiên)

07:18 |


                lá non 
                chờ
                giọt nắng Xuân
                nhụy chờ ong
                gió chờ từng áng mây
                cô đơn
                chờ  
                dáng hao gầy
                ta chờ ai
                suốt những ngày vắng ai

                một mình
                đợi
                một
                ánh mai
                hai tay 
                đợi
                một 
                tương lai mịt mùng
                bao năm đợi cuộc trùng phùng
                cả đời đứng đợi
                lạnh lùng gió sương

                có ai đợi gió bên đường
                cho ta 
                chờ với 
                niềm thương vô bờ
                ai kia mắt dõi trông chờ
                ta cùng 
                đợi 
                dẫu mịt mờ dáng Xuân



Tác giả 
Bùi Nguyễn Trường Kiên
Bài sử dụng lại từ facebook tác giả
Ảnh minh họa : Internet



Đọc tiếp…

TRỞ LẠI VƯỜN XƯA (Thơ Bùi Nguyễn Trường Kiên)

08:06 |

        Về ngồi đợi trước vườn xưa
  Cỏ hoa lạ dấu trời thưa mây chiều
        Ta về vườn cũ tiêu điều
  Lối mòn hò hẹn đã nhiều rêu phong
        Người xưa nay đã theo chồng
  Cánh cò trắng bỏ cánh đồng bay xa
        Ta về đứng đợi mình ta
  Ở vương vấn nhớ chia xa không đành
        Rèm xưa ai đã buông mành
  Còn đâu nữa ánh trăng thanh hẹn thề
        Ta về buồn cả chiều quê
  Cây đa giếng nước bờ đê cũng buồn

        Trời chiều vọng lại hồi chuông
  Người ơi, thôi cứ tròn vuông phận nàng
        Ta về vườn cũ thênh thang
  Nhớ người xưa bỗng bàng hoàng cô đơn!


Bùi Nguyễn Trường Kiên
Ảnh minh họa : Internet



Đọc tiếp…