Home » TRUYỆN CỘNG TÁC
CHUYỆN HỢP NHẤT TẾT TÂY VÀ TA (Tiểu phẩm của Tây Nguyên Xanh)
01:32 |
Tết nhất đến nơi rồi mà chưa thấy chuyên gia Kinh Tế và nhà nghiên cứu Văn Hóa đấu khẩu với nhau trên báo, nhỉ? Cái vụ âm dương hòa hợp của hai thể loại tết Tây và Ta cãi đến đâu rồi nhỉ? Thời điểm giờ mấy năm trước thì xôm trò lắm. Khoảng thời gian từ nghỉ tết Dương Lịch đến hết tết Âm Lịch được chuyên gia Kinh Tế gọi với cái tên rất chi mỹ miều là Thời Kỳ Khủng Hoảng Năng Suất Lao Động, còn nhà nghiên cứu Văn Hóa gọi là Những Ngày Cần Lắm Hai Tiếng Quê Hương. Lão Kinh Tế đề ra cái gì thì lão Văn Hóa phán ngay rằng kinh thế.
Lão Kinh Tế than một năm mất đứt một tháng để phục vụ cho nghỉ tết và quốc lễ, chưa kể tháng nào cũng có ngày kỷ niệm thành lập các thể loại ngành. Sáng các bố tọa đàm ôn truyền thống, trưa các bố tọa nhậu, chiều mặt đỏ như gấc đi mần với tâm thế thích nhòm váy của các nữ đồng nghiệp hơn là công việc. Nghe thế, lão Văn Hóa đập bàn hét toáng lên nói cuộc đời chỉ có tư duy kiếm tiền thì biết bao giờ mới sướng, thời gian đâu ngẫm ngợi các giá trị lối sống vì chưa ai biết thế nào là đủ tiền cả.
Lão Văn Hóa hồi hởi khoe năm nay sẽ bắn pháo hoa ở nơi nọ nơi kia với lý do rằng dân năm nào cũng ước ao và khát khao được xem bắn pháo hoa trong giây phút giao thừa. Lão Kinh Tế chỉ thẳng vào mặt Văn Hóa mà rằng các ông lai căng bỏ mẹ. Đồng ý là giao thừa tết Nguyên Đán thì bắn cũng được nhưng cái gọi là giao thừa theo tết Dương Lịch thì bắn làm đếch gì. Một năm bọn Kinh Tế chúng tôi méo mặt trích tiền bạc làm pháo cho các ông hứng khởi bắn những hai lần tết, đến nỗi chúng tôi chẳng biết mình là người phương Đông hay Tây nữa. Chỉ khổ cho các em dẫn chương trình trên tivi, vác bộ mặt vui tươi đón chào năm mới để diễn trong mấy ngày tết Dương Lịch rồi cất đó, chờ đến tết Âm Lịch lại diễn. Nom hài không thể tả.
Vì những hục hặc như thế mà có “ban hóa giải” tiến tới hợp nhất tết Tây và Ta. Lão Kinh Tế muốn chúng ta đem không khí tết Cổ Truyền vào tết Dương Lịch và tiệt nọc cái gọi là tết Nguyên Đán âm lịch như Nhật Bản bây giờ ấy. Lão Văn Hóa nhảy cẫng lên, hét ối ồi ôi, tập mãi cái văn hóa đi làm đúng giờ còn chưa bằng Nhật mà đòi làm được cái tết Tây không phai nhạt vị Cổ Truyền như chúng nó. Gớm, anh tởm!
Cãi nhau bất phân thắng bại, hai vị Kinh Tế và Văn Hóa chơi trò giải bày tâm tư lên mặt báo. Lão Kinh Tế xúi con dân kê khai thiệt hại do tết mang lại và nói rõ xu thế bây giờ tết là được nghỉ để đi du lịch cho sướng chứ mấy ai hẳm hở ở nhà quây quần giữ gìn nếp xưa nữa đâu. Lão Văn Hóa xúi các cụ có tiếng nói trong làng giải trí viết đôi dòng hoài niệm về tết xưa, không quên kết thúc bài văn bằng những câu đại loại như :“Nếu không có tết Cổ Truyền thì con cháu chúng ta sẽ đi về đâu? Quên đi các giá trị văn hóa dân tộc là tự tát vào mặt chính mình khi đứng trước bạn bè quốc tế”.
Gớm chết chết, các cụ cứ oánh nhau đi chi nhà cháu xem kịch. Nhà cháu thì thế nào cũng được, miễn là cơm no áo ấm nhưng vẫn có nhiều thời gian hú hí với trai đẹp là được. Hã hã.
Buôn Ama Thuột,
28/1/2015
Tây Nguyên Xanh - Đăk Lăk
Đoản văn : NGHE ĐỜI VÀ GỌI TÌNH YÊU (Võ Như Văn)
09:44 |
Anh vẫn nghe đời gọi tình yêu là duyên và nợ. Bật cười, duyên hay nợ? Nếu gọi yêu nhau là "Duyên số" thì số phận đã đặt tình yêu vào tay ta, vậy là tự nhiên có mà không cần vun vén sao? Nếu gọi yêu nhau là "nợ" thì tình yêu cốt lõi cũng chỉ là chi trả chứ không còn là cảm xúc. Ví von thế mà làm gì?
Anh yêu em, không phải do Duyên số, anh tìm đến và chúng mình yêu nhau. Mình đến bên nhau như lẽ tự nhiên của hai trái tim không ràng buộc. Em tháo từng mối chỉ kỷ niệm cho anh yên bình. Anh vẫn nghe đời chia tình yêu thành những giai đoạn riêng rẽ. Khi say, khi cuồng, khi bình ổn, khi chán ngán nhau và rồi sẽ có khi tình yêu hóa thành cái nghĩa yêu đương để giữ tay nhau không rời. Mình đã qua khi say, khi bình ổn chưa em? Để khi cảm thấy bản thân cứ nhàn nhạt và nỗi lo sợ sự bay nhảy kéo phăng ta ra khỏi nhau…
Em ạ! Anh vốn là một kẻ đầy khiếm khuyết nhưng anh tin mình đủ tự trọng để biết sống hết mình vì em. Nếu thấy nhạt và thay đổi chính bản thân vì sợ nhàm chán không phải điều để hâm nóng tình yêu. Anh cần một người yêu mở lòng cho Anh, để anh được ân cần, để anh được yêu chính người đó. Anh không cần một chú tắc kè biết thay nhiều lớp áo.
Anh vẫn nghe đời rả rích những thay lòng và giọt nước mắt của kẻ đến người đi. Tình yêu không phải điều bất biến. Hôm nay, em yêu anh, ngày mai, chắc gì đã thế? Chẳng phải người ta yêu đủ để cưới nhau, rồi khi tình yêu đã cạn, người ta lại dắt nhau ra tòa để chia tay? Buông ra thì dễ! Tình yêu, vốn chẳng phải sợi xiềng sợi xích để trói đời ta vào với nhau. Cầm lên được, ắt sẽ bỏ xuống được. Ai chẳng khóc khi tình yêu rời xa mình, nhưng, ai sẽ thay lòng và ai sẽ bước đi khi tình yêu chưa tì vết? Những giữ gìn, những cố gắng chẳng phải để trái tim sẽ thuộc về nhau thêm một ngày. Và thêm một ngày... thế chẳng phải sẽ là "mãi mãi" ?!
Nhiều lúc anh tự hỏi người ta cứ đến và đi trong đời nhau là để chọn lựa? Anh không ép buộc em yêu anh, em cũng không bắt anh thề thốt tiếng yêu đương. Mình đã chọn được bên nhau, đơn giản vậy thôi! Tình yêu vốn không phải điều chia sẻ để quơ tay cho mình có nhiều chọn lựa... vì... tình yêu khi đã bước đi, không thể quay lại nếu nhận ra chọn lựa thứ hai của mình là sai lầm. Anh đã nói yêu em, và đó là lựa chọn cuối cùng của anh. Dù sau này ai đó có yêu anh nhiều hơn em, bởi vì, quan trọng nhất vẫn là, anh yêu em!
Võ Như Văn
(Điện Bàn)
Ảnh : Internet
MÙA XUÂN LẠI VỀ ! (Tản văn Bùi Nguyễn Trường Kiên)
17:32 || Ảnh : Internet |
Cái se lạnh hiếm hoi của đất phương Nam vào dịp cuối năm, làm cho đường phố dường như vui hơn, với những cái áo ấm đủ màu, đủ kiểu lượn lờ. Sài Gòn vui buồn bất chợt, cũng như thời tiết vậy; vừa mới mưa rồi lại liền ngay nắng.
Quán cà phê bên một góc ngả ba, ngày cuối năm. Tôi ngồi nhâm nhi cà phê và nhìn và nghe và…
Khó lòng đoán được tuổi của người đàn ông ấy. Năm mươi, sáu mươi hay hơn nữa cũng không chừng. Ông đứng nép bên một góc ngã ba đường và nhẫn nại thổi những khúc nhạc từ chiếc ống tiêu bé xíu. Chỉ còn vài ngày nữa là Tết, tiếng tiêu của ông mong manh như một làn khói mỏng; có lúc nó như tan đi trong tiếng gầm rú của những chiếc xe gắn máy, đang ngược xuôi, có lúc tiếng tiêu ấy như đặc lại, buồn đến chạnh lòng!
Tôi lặng nhìn người đàn ông ấy. Ông lặng lẽ đứng bên chiếc xe cũ kỹ của mình; chiếc xe cũ đến độ, chẳng thể nào đoán được màu sơn trước đây của nó là màu gì và lại có cảm tưởng rằng, chiếc xe ấy chỉ dùng để đẩy đi, chứ chẳng thể nào cỡi được. Phía trước ghi-đông xe của ông là chiếc túi vải lớn, được dùng để chứa những ống tiêu, ống sáo bằng trúc. Tôi nhẩm đếm, có đến hơn ba mươi chiếc vừa sáo, vừa tiêu.
“Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào. Tình mẹ tha thiết như dòng suối hiền ngọt ngào…” – Tiếng sáo của người đàn ông vút cao. Tôi đưa mắt quan sát những người đang ngồi trong quán cà phê, xem phản ứng của họ thế nào, khi chợt nghe một bài hát đã ra đời lâu lắm rồi. Dường như chẳng mấy ai quan tâm. Ngay khi tôi cảm thấy tiếc cho tiếng sáo không được cất lên đúng chỗ, thì bất chợt tôi nghe tiếng người đàn ông ngồi bàn bên cạnh cất lên: “Chà, lâu lắm mới nghe bài này…”. Cô gái ngồi cùng bàn với ông ta hỏi: “Bài này là bài gì vậy thầy?”. “Bài Lòng mẹ của Y Vân. Em chưa nghe bài này bao giờ à?”. Cô gái lắc đầu: “Dạ chưa. Đây là lần đầu tiên em nghe”. Hai thầy trò họ bắt đầu tập trung vào câu chuyện liên quan đến bài hát. Tôi không tò mò nữa. Nên chẳng biết họ nói tiếp những gì.
Điều mà tôi không thể dứt ra được là tâm trí cứ mãi nghĩ về người đàn ông bán sáo, tiêu.
Gần một giờ đồng hồ, phải có đến hàng trăm người đi ngang qua, nhưng chẳng một ai để ý đến người đàn ông khốn khổ ấy. Bởi không để ý nên nào có một ai dừng lại. Bởi không ai dừng lại nên ông chẳng có lấy một khách hàng...! Vậy mà ông vẫn không hết hy vọng. Bởi còn hy vọng nên ông vẫn đứng đó, và thổi... Mỗi lần ông lấy hơi và bắt đầu thổi, đôi má nhăn nheo và sạm nắng của ông lại phùng lên, tròn xoe như hai quả chanh khô. Vẻ mặt của ông lúc thổi tiêu, nét nghệ sĩ thì ít, mà khắc khổ thì nhiều!
Đá trong ly cà phê buổi sáng của tôi đã tan đi tự lúc nào. Vài ngàn đồng cho một ống tiêu mà tôi là khách hàng duy nhất, thì có giúp gì được cho ông! Những đứa trẻ mà ông cần, chẳng hiểu sao sáng nay chúng ở tận đâu, chẳng một đứa nào có mặt. Hay chúng đang mãi mê với những trò chơi điện tử, đang xúm xít bên những chiếc đàn organ có đến hàng trăm điệu thức, mà từ loại nhạc cụ ấy nếu cần chúng chẳng phải tốn hơi mà vẫn có thể cho vút lên những tiếng tiêu, tiếng sáo...?
Ai sẽ nói cho những đứa trẻ hôm nay hiểu rằng, nếu không có những đoạn trúc từ những lũy xanh quê nhà; nếu không có những bàn tay khéo léo tạo nên những chiếc ống sáo, ống tiêu và nếu không có những làn hơi... thì hôm nay các em làm sao có được những âm thanh ấy từ chiếc organ hiện đại của mình?
Hy vọng sẽ mãi còn, nhưng sự đợi chờ thì bao giờ cũng có hạn. Người đàn ông lặng lẽ dời đi nơi khác. Lòng tôi bổng dưng buồn và chẳng sao ngăn được tiếng thở dài, khi chợt nghĩ, tiếng tiêu của ông rồi sẽ cất lên ở đâu đó, nhưng cũng lại lạc lõng đến quặn lòng...!
■
Nếu có cô gái nào đó ngồi bó gối ở góc tối căn phòng chật ních người - những người bạn cùng thuê chung nhà, để một mình lặng lẽ chiêm nghiệm nỗi buồn; thì cũng có những cô gái khác âm thầm ngồi khóc bên vạc cỏ ngoài sân, khi bạn bè đang say giấc. Mùa xuân đã cận kề, vậy mà họ - những cô gái xa quê, đã chẳng có cơ hội để sum họp với gia đình.
Ngày nối ngày, họ làm quần quật như một cái máy, nhưng đồng lương hàng tháng lại như những giọt nước hiếm hoi rơi xuống sa mạc - nhanh chóng tan biến ngay khi vừa chạm vào. Thế nhưng nào đã hết, cơn bão suy thoái kinh tế đã làm cho chủ của họ trở thành những ông, bà “chúa chổm”. Hàng ngàn công nhân của một doanh nghiệp và hàng vạn công nhân ở nhiều doanh nghiệp, đã rơi vào cảnh... tiến thoái lưỡng nan: tiếp tục làm thì rơi vào cảnh nợ chồng lên nợ, mà bỏ đi thì mất trắng những tháng lương. Họ rời xa quê để mong có việc làm, vậy mà cứ phải rủ nhau... nghỉ việc. Điều đó dần trở nên quen thuộc, như họ đã dần quen nhịn đói, quen qua quít với những bữa cơm chỉ có rau và mắm!
Cuối năm, lắm người ngồi trong những căn phòng máy lạnh để bàn chuyện thế sự, tán chuyện hưởng nhàn, thụ lộc… chẳng biết họ có hay rằng, đâu đó trong rất nhiều “góc khuất” của đất nước hàng ngàn năm văn hiến này, có không ít “đồng bào” của họ đang chạy vạy miếng ăn!?
■
Xét cho cùng, cuộc đời luôn có hai mặt – niềm vui và nỗi buồn, hạnh phúc và bất hạnh, ngọt ngào và đắng cay… Thôi thì, mong cho những gì không hay, chưa tốt của ai đó sẽ mau chóng trôi qua, để nụ cười lại nở trên môi vào những ngày đầu năm mới.
Mùa xuân chẳng của riêng ai, nên lại thêm một mùa xuân mới đang về…
Những ngày cuối năm Quý Tỵ, 2013
B.N.T.K
Bài đăng trên báo Xuân 2014
Khoa Học Phổ Thông - Chuyên đề SK
"GUẨNG NÔM" (Tây Nguyên Xanh)
03:31 |![]() |
| Tác giả ảnh: Vũ Hùng |
Hôm nay ngày 11-12-2013, mở máy tính bắt gặp bài viết của anh Hoàng Hải Phương về chuyện phương ngữ, pha giọng và đổi giọng. Được anh ấy dẫn một bản bolero của ca sĩ Ánh Tuyết hát giọng Quảng Nam. Mình biết anh ấy đang nhớ quê nhà. Mình có còm trên blog của anh ấy một câu: “Hén đang nhớ Guẩng Nôm”. Có thể anh ấy giận hoặc không. Hai anh em có hai năm trời đọc blog của nhau nên chắc anh ấy hiểu tính mình.
Mình sinh ra đã nghe cô hàng xóm nạt con: “eng thì eng, hong eng thì tắc đèng đi ngẩu” (ăn thì ăn, không ăn thì tắt đèn đi ngủ). Ăn bánh in, bánh xèo, vui cười với người xứ Quảng. Thích lai rai nhậu món trai um chuối với người Quảng. Vậy nên với Quảng Nam mình thấy gần lắm, như quê mình vậy. Có lẽ cũng bởi một phần dân Quảng cũng như dân Nghệ, cũng chi – mô – tê – răng – rứa và đi đâu cũng bị nhại giọng.
Trước khi vào đại học, mình rất ghét đổi giọng. Dù rằng với danh nghĩa người Tây Nguyên thì nói với cái giọng nào cũng không bị chửi “chưa xa quê đã mất gốc”. Miễn là về nhà trở lại với người Nghệ An chính tông. Nhưng vào đại học, nhớ nhà nên đi dạo biển Quy Nhơn. Lúc ấy mình ở trên núi xuống phố thị nên cứ gặp người lớn tuổi là chào (he he). Cố tình đi lạc để biết đường nên vác mồm đi hỏi đường lia lịa.
Thế là gặp một cụ già. Cụ ấy sinh ra, lớn lên ở Quảng Ngãi, hai mươi năm sống ở chợ Tro (Nam Đàn - Nghệ An) quê nội của mình, và nay cụ an dưỡng tuổi già cùng con cháu ở Quy Nhơn - Bình Định nên khi nghe gọng nói của mình thì hình như nỗi nhớ xứ Nghệ trỗi dậy trong ông hay sao ấy. Hai ông cháu nói chuyện rất vui, mình biết chút chút về Quy Nhơn là nhờ cụ. Khi chia tay, cụ khuyên rằng: “Giữ được tiếng quê là tốt nhưng đừng quá thủ cựu”. Mình hiểu ý cụ và từ đó khi nghe ai đó pha giọng hoặc nhại giọng xứ Nghệ của mình chỉ cười và bụng nghĩ: “Pha giọng không khó. Đổi giọng mới khó. Nhưng khó nhất là bắt chước ngữ điệu và cách tổ hợp tiếng sao cho y sì người địa phương đó”.
Tây Nguyên là vùng đất tứ phương hội tụ nên hình thành môi trường đa phương ngữ. Thế hệ 9X như bọn mình có đứa một trăm phần trăm mang dòng máu của một miền quê nào đó, còn có đứa là sự kết hợp của hai bố mẹ gốc quê khác nhau. Tùy môi trường sống mà nói giọng giống bố hoặc mẹ, hoặc có thể nói giọng giống....ông hàng xóm. Là bởi vì chơi với trẻ con người hàng xóm nên nói giọng của chúng nó, thành ra nói tiếng giống nhà bên đó.
Ngày xưa mình nói giọng Quảng là vì thế. Sau này nói giọng Nghệ vì ở với hàng xóm Nghệ Tĩnh. Đi học nghe mấy đứa bạn nói chuyện với đủ thứ giọng. Nhưng mình luôn bị cuốn hút vào những gã bạn nói giọng lai. Ví dụ như Huế lai Quảng Nam. Nghệ An lai Thái Bình.
Nói đến đây mình nhớ cái thằng bạn hồi đi thi đại học ghê gớm. Hắn là người đầu tiên làm mình rung rinh vì giọng nói. Cái mã của hắn cũng đẹp nhưng mỗi tội gầy quắp (vì hắn mới chia tay mối tình đầu hố hố). Nghe hắn nói đã lỗi tai lắm. Ba hắn người Huế, di cư vô Núi Thành – Quảng Nam sống. Lấy Má hắn ở đó luôn. Vậy nên hắn có cái giọng Huế lai Quảng. Ui chu cha! Nghe hắn đã lỗ tai lắm. Cái ngọt của Huế pha cái bùi của Quảng. Mình suýt tình nguyện chết vì hắn. (Hí hí).
Ở chỗ mình có những gia đình “đa ngôn ngữ” vui lắm. Mẹ Thái Bình, cha Nghệ An sinh ra hai đứa con: Một đứa nói giọng của mẹ, một đứa nói giọng của cha. Bố mẹ người Quảng Nam. Con nói tiếng Nghệ An đặc sệt. Không biết nhà kia uốn nắn con nói giọng gì mà bố Quảng Nam, mẹ Nghệ An, sinh ra con nói giọng gần gần như Hà Nội (dù xung quanh toàn người Nghê và Quảng sống cùng nhau). Có lẽ do thế hệ F1 là biết sửa cái khó nghe trong thanh âm của quê mẹ để kết hợp với cái dễ nghe của bố để tạo nên một giọng...rất Tây Nguyên.
Đài phát thanh và truyền hình tình Đăk Lăk mình kết giọng nói của chị Lê Diệu và anh Xuân Sơn. Hai anh chị này đã góp mặt ngay từ những ngày đầu Đăk Lăk có phát sóng thới sự của tỉnh. Giọng nói của hai anh chị nghe rất đặc biệt. Cực khó đoán gốc của hai anh chị này. Cái gì lạ là cứ cuốn mình vào hay sao ấy. Hí hí. Nói vậy chứ mình không tưởng tượng nổi nếu Việt Nam chỉ có hai giọng nói Sài Gòn và Hà Nội thì văn hóa nước mình sẽ ra sao nhỉ?
Hôm nọ đọc bài tham luận trên trang blog Bản Tin Dịch Giả Trẻ, nội dung bàn về việc nếu cả thế giới chỉ nói một ngôn ngữ thì sẽ ra sao?. Nói một hồi thì cuối cùng ai cũng muốn trở lại đa ngôn ngữ để cùng nhau tìm về sự thống nhất để mà phát triển toàn diện. Ơ thì giọng xứ Việt mình cũng thế nhỉ. Chúng ta chấp nhận lai nhưng đừng lố là được đúng không?
Kết bài. Đi xử cái thằng thợ đi đổi ga mà bớt chai dầu khuyến mãi của nhà chủ cho nhà mình đã!
Buôn Ma Thuột,
ngày thế kỷ 11/12/2013
Tây Nguyên Xanh
(Gửi về từ Buôn Ma Thuột)
ĐỢI ANH NHÉ!
06:40 |![]() |
| Ảnh: Dương Quốc Định |
Bỗng dưng có một tin nhắn báo : “Đợi anh nhé!”
Nàng đang trống vắng, đang khao khát có một vòng eo để ôm và một lồng ngực ấm để áp má. Mỗi một lối đi quen thuộc cũng làm nàng nhớ chàng. Nàng gần như “chết” trong nỗi nhớ chàng. Sẽ như thế nào khi nhận được tin nhắn của chàng bảo “chờ anh nhé” nhỉ? Thật khó tả trạng thái của nàng lúc đó và sau đó. Nàng co rúm người lai, tay nắm bàn tay, lưng dựa vào tường, mắt nhìn khoảng không, trọng tâm cơ thể nhẹ nhàng tiến gần mặt đất. Nàng bặm cái môi lại như thể tự hào mình là người chiến thắng trong cuộc thi “Ai chờ đợi giỏi nhất”.
Mọi ngày ít khi nàng đếm xỉa đến phấn son áo quần sành điệu. Nhưng hôm nay nàng dành một buổi sáng đi mua sắm, một buổi chiều ngồi lỳ trước máy tính để tham khảo cách trang điểm, và nguyên đêm ấy nàng trằn trọc ao ước trời nhanh sáng. Sớm mai thức dậy, đôi mắt thâm quầng làm nàng hơi hoảng. Nàng trang điểm kỹ ở vùng xung quanh mắt. Nàng muốn cho chàng thấy vẻ long lanh, trẻ trung, quyến rũ của mình.
Ngồi trước bàn trang điểm, nàng tưởng tượng ra cảnh: Chàng đến, hai cặp mắt nhìn nhau. Tự dưng hai hàng lệ rơi nhẹ trên gò má. Chàng vội vã thả chiếc va li xuống để chạy đến ôm và hôn lên trán nàng như cái hôm chàng nói “chờ anh nhé” rồi ra đi. Chàng thoa nước mắt cho nàng. Nàng lại thổn thức khóc to hơn như thể hiện sự võ òa của nỗi nhớ và niềm hạnh phúc. Nghĩ đến đấy, nàng thả mình tựa ghế, mắt đăm đăm nhìn chiếc lược đang cầm.
Nàng có thói quen chờ xe buýt. Loại xe ấy giá vừa rẻ lại giúp cho nàng có thời gian ngẫm nghĩ mông lung. Nhưng hôm nay nàng không thể chờ đợi thêm nữa. Tắc – xi ! Nàng thắng tiến đến quán cà phê Nỗi Nhớ. Đến quán, nàng gọi ngay một tách Chanh Rum nồng nàn. Nàng muốn mượn men rượu làm ấm lòng khi chờ đợi....
Một tiếng...
Hai tiếng....
Ba tiếng...
Rồi bốn tiếng đồng hồ trôi qua nhưng chàng chưa đến. Tai nạn? Không, lạy Chúa, Nàng không muốn thế. Bài thánh ca còn chờ chàng và nàng tại hôn lễ vào một ngày tươi đẹp. Vậy thì vì sao? Nàng vẫn kiên nhẫn chờ. Chờ đến chiều, bụng réo râm ran. Thế là nàng về. Lửng thửng từng bước chân. Nàng cứ đi, đi mãi. Hết đường thì nàng rẽ. Nàng thất thần nhìn mọi thứ. Bỗng! “Anh kia đứng lại!”. Nàng chạy nhanh như sóc đến trước mặt một chàng trai và cho hắn một cái bạt tai trời giáng. Nàng che miệng ngăn tiếng nấc nghẹn ngào và chạy đi, để lại sự ngỡ ngàng cho những người trước quán karaoke Lạc Hỷ. Phải rồi! Kẻ bị ăn tát hình như là người yêu của nàng. Cái tội thất hứa thì bị ăn tát là phải.
Về đến nhà, nàng đóng cửa nghe rầm một cái. Chẳng cần nói cũng biết chuyện gì xảy ra sau đó. Sáng ra mẹ gọi nàng dậy ăn cơm. Thấy mắt nàng sưng húp. Gặng hỏi, nàng vẫn không trả lời. Nhưng mẹ hiểu nàng khóc vì người yêu nhưng nguồn cơn sự việc thì chưa tỏ. Nàng uể oải vào phòng tắm, nàng lõa thể đứng trước gương ngắm nhìn cơ thể xơ xác điêu tàn sau một đêm tồi tệ. Này thì má hồng, môi thắm, mắt kiêu sa. Khuôn mặt hãy còn loang lổ những vết kem phấn trang điểm từ sáng hôm qua. Nàng để vậy từ hôm qua đến giờ chứ đã tẩy trang đâu. Nàng chẳng thiết tha chăm sóc da mặt nữa. Nàng thây kệ tất cả. Dòng nước tràn lên đôi gò bồng đảo như muốn xoa dịu lửa căm giận đang hừng hực cháy trong ngực nàng. Nàng giận chàng đến một cú điện thoại giải thích (dù là nói dối) cũng không có. Hắn im ru cho đến tận bây giờ. “Rõ ràng hắn muốn chia tay đây mà. Được! Tôi chiều!” Nàng nghĩ thế...Và nàng đã thay sim điện thoại, Hủy địa chỉ email mà hai người từng trò chuyện qua mạng xã hội.
***
Tít tít..Tít tít! Tiếng chuông tin nhắn quen thuộc của chiếc điện thoại Nokia vang lên làm nàng cựa mình trong chăn ấm. Tay nàng quờ quạng rờ rẫm xung quanh đầu giường, vớ được cái điên thoại, mắt nhắm mắt mở, bấm theo quán tính, xem nội dung tin:
- Hôm hẹn em, kiểm toán về thanh tra đột xuất. Đã thanh tra thì có nghĩa là người ta bới lá vặt sâu. Phải có bữa nhậu cùng chiếc phong bì em ạ. Anh là tiểu tốt nên phải thay sếp lo tất cả.
Nàng bực lắm. Á à nàng bực lắm. Đã hơn một tháng trời hắn ta mới liên lạc cho nàng. Giải thích ư? Đừng hòng nàng tin. Nàng quẳng cái điện thoại ra giường trùm chăn ngủ tiếp. Nhưng bản tính thích trả lời tin nhắn lại trổi dậy. Nàng có cái tính không nỡ để ai chờ đợi nên hễ có ai nhắn tin qua điện thoại thì trả lời ngay, dù là số lạ hay số quen. Mà hắn ta lấy số điên thoại này ở đâu mà tài thế nhỉ? Mắt nàng tỉnh ngủ hẳn, nhìn chằm chằm vào cái điện thoại. Tay bấm nút “hồi đáp”, màn hình soạn thảo tin nhắn hiện lên. Nàng giơ ngón cái định bấm nhưng rồi nàng chọn phím thoát máy. Không! Nàng không muốn nghĩ về hắn nữa. Kệ hắn đi.
Lại có tít tít, mở lên:
- Lúc em gặp, anh vừa mới trả tiền hát karaoke cho khách. Anh chỉ hát và hầu rượu họ thôi em ạ. Một thằng khố rách như anh, gái tửu điếm không ngó đâu em à.
Nàng vẫn im lặng, không trả lời...
Dưới nhà có tiếng chuông gọi cổng, sáng sớm ra ai đã đến nhà sớm thế. Nàng nhăn nhó chạy thình thịch xuống cầu thang. Hình như đã có người mở cửa. Nàng nghe giọng bố hỏi ôn tồn:
- Vụ ấy êm chưa cháu? Thanh tra luôn là con át chủ bài để hạ uy tín của người được thăng chức. Bọn trẻ như cháu phải biết cách lách mới êm được.
- Dạ, Mỗi lần thay sếp là mỗi lần mệt mỏi cho nhân viên mà chú.
- Sao bấy lây nay không ghé nhà chú? Dễ cả tháng rồi đấy nhỉ?
- Hì hì. Em ấy không cho đến chú ạ.
- Em nào? Con gái chú á?
- Hì hì....
- Út ơi! Xuống đây bố bảo cái nào!
Bố nàng quay mặt ra hướng cầu thang để ngóng chờ con gái. Nàng đứng trân dưới chân cầu thang từ nãy giờ nghe hai người nói chuyện. Bỗng dưng nàng như chột dạ, vùng vằng buông câu nói:
- Con ứ biết đâu. Đêm qua thức khuya, giờ con lên ngủ tiếp đây.
- Ơ cái con này. Lại đây đã nào...
Nàng mặc bố nói gì thì nói. Nàng chạy thẳng lên cầu thang. Vào đến phòng, nàng ỉu xìu cái mặt lại, khép nhẹ nhàng và đứng dựa vào cánh cửa. Lòng tự hỏi:“vì sao hôm ấy đến một lời giải thích anh cũng không có thế hả anh? Hay tại chính bản thân mình không cho anh ấy cơ hội giải thích nhỉ?. Không đúng. Hôm ấy mình có khóa nguồn điện thoại đâu. Thấy mình chạy đi thì phải đuổi theo mà van xin chứ. Ai lại bặt vô âm tín cả tháng trời thế được.”. Nàng bật lên tiếng khóc ân hận nhưng vẫn giận chàng lắm:
- Anh ơi, sao anh không giải thích....?!
Lại có tiếng chuông tít tít của điện thoại vang lên. Lại đọc tin, lần này thì nội dung là: “ĐỢI ANH NHÉ”. Nghe tiếng ai đóng cổng, chạy xuống cầu thang, chỉ còn tách trà vừa uống dở.
Hình như chàng không là con người ưa giải thích. Cứ âm thầm chờ đợi sự tin tưởng của người vợ tương lai...




