NẮNG VỀ NGANG NGÕ (Trần Nguyên Hạnh)

12:44 |

Mùa hè về trong từng vệt nắng long lanh rơi rớt trên hàng rào, ngõ nhỏ. Nắng hè có mùi thơm của rơm rạ đương khô, của lúa mới vàng ươm đang phơi trước hiên nhà.
Nắng thoảng mùi cỏ non thanh khiết, thoảng mùi đất đai quen thuộc. Nắng xôn xao trong ánh mắt khóe môi người người. Những ngày ấy, lòng cảm thấy rộn ràng niềm vui. Đi qua những ngày âm u, chợt thấy yêu biết bao những ngày nắng.
Ngày nhỏ, bàn học luôn đặt cạnh cửa sổ để nắng mai len lỏi vào trong phòng. Từ nơi đó, đôi mẳt trẻ thơ có thể nhìn thấy những vệt nắng long lanh rơi trên đôi cánh chuồn chuồn đang chao lượn trước hàng rào, nhìn thấy những dây tơ hồng đội nắng giăng mắc khắp nơi, nhìn thấy màu đỏ thắm của râm bụt, nhìn thấy từng khoảng nắng óng ánh rơi xa xa trên mái ngói. Trong mắt một đứa trẻ, những vệt nắng cũng thật diệu kỳ.
Những ngày nắng cũng là lúc vụ mùa đương thu hoạch. Còn nhớ ngày nhỏ, đám trẻ con chúng tôi thường tụ tập ra những ụ rơm chơi trò trốn tìm. Những khúc hát đồng dao ngân nga rộn ràng khắp đồng làng ngõ nhỏ. Sinh ra từ ruộng đồng, trẻ con ở quê xem nắng như một người bạn. Chúng có một tuổi thơ hồn nhiên như nắng. Dù vậy, từ nhỏ những đứa trẻ thôn quê đã ý thức được việc phụ giúp ba mẹ những công việc đồng áng. Mỗi khi mùa gặt về, lũ trẻ xúm xít khắp đồng làng như là lực lượng chủ lực. Lớn lên từ những tháng ngày ấu thơ hiếu động, suốt ngày bầu bạn với nắng nên hầu hết đứa trẻ thôn quê thường có làn da rám nắng, vẻ ngoài dù không sáng sủa và tinh tươm như trẻ con ở phố nhưng nụ cười chân chất mộc mạc vẫn luôn hiện diện trên khóe môi đầy mê đắm.
Trẻ con ở quê luôn mong chờ những ngày nắng bởi chúng sẽ được chơi đùa nhiều hơn. Không có tàu điện, xe hơi để chơi, không có trung tâm thương mại để đến, chúng chỉ có một không gian tràn ngập màu nắng mới với những trò chơi dân gian.  Nỗi khi nắng về lũ trẻ háo hức rủ nhau ra trước hiên nhà bày đủ trò để chơi đùa. Nào là nhảy dây, lò cò, chơi năm mười, chơi ô ăn quan… Tất cả những trò chơi quen thuộc dù đã chơi đi chơi lại không biết bao nhiều lần nhưng mỗi lần chơi niềm vui bao giờ cũng nhân lên gấp bội. Chúng cứ bày hết trò này đến trò khác trong niềm phấn khởi như thể ngày mai sẽ chẳng còn được chơi nữa. Những ngày hè thơm nồng mùi nắng ấy làm nên một góc nhỏ chan chứa kỷ niệm tuổi thơ mà mỗi khi nghĩ về, bao giờ khóe môi cũng rạng rỡ nụ cười.
Tôi thường lang thang trong những buổi chiều vàng nắng và bắt gặp đâu đó hình ảnh của mình, khi nhìn thấy khung cảnh những đứa trẻ quê cùng nhau thả diều. Hình ảnh ấy gợi nhắc trong tôi về một miền ký ức xưa, của những ngày thơ ấu, bé nhỏ trong cái cầm tay của bà, của mẹ chạy theo con diều, rượt đuổi những vạt nắng yếu ớt cuối chiều. Tôi lại nhớ về mẹ, về bà trong những ngày dãi dầu đội nắng buôn gánh bán bưng. Nắng oằn trên đôi vai họ bao nhọc nhằn của cuộc sống mưu sinh. Nắng để lại trên mái tóc họ màu của thời gian khắc nghiệt, để đổi lấy cho chúng tôi những hồn nhiên, ấm áp và đủ đầy.
Cứ mỗi lần trở về quê thong thả dạo bước trên những con đường làng rợp bóng cỏ cây giữa một chiều vàng nắng và vươn mũi hít hà mùi thơm của rơm rạ trong tiếng nói cười rộn rã của đám trẻ con bao giờ tôi cũng cảm thấy lòng bình yên khôn tả như được trở về những ngày còn thơ bé. Tôi yêu những ngày hè, yêu những vệt nắng óng ánh rơi trước hiên nhà, yêu giàn râm bụt đang kiêu hãnh khoe mình trong nắng, yêu biết cái bao dáng vẻ tảo tần của bà, của mẹ. Dù xa quê đã lâu, mỗi năm chỉ có dịp về quê một hai lần, nhưng bao giờ tôi cũng cố gắng thu xếp về dịp hè. Với tôi những mùa hè nơi quê nhà như một bản nhạc tươi vui của cuộc sống luôn vẫy gọi. Khi nắng vàng trải dài khắp ngõ nhỏ, những tin yêu và hy vọng bỗng trỗi dậy hồi sinh.. Mỗi tia nắng như đem theo một niềm hy vọng mới, thắp lên trong tôi những tin yêu với cuộc đời.
Trần Nguyên Hạnh
Đọc tiếp…

THẦY CÔ TÔI NGÀY ẤY (Tạp bút Phạm Tuấn Vũ)

07:44 |


Có một thời, thầy cô tôi sau buổi lên lớp, có người vào rừng đốn củi về đổi gạo, có người ra đồng gặt mướn, có người ra sông đánh lưới cải thiện bữa cơm chiều vốn không ngày nào đi chợ. Nói ra có lẽ chẳng ai tin. Nhưng thật đã có một thời như thế, lam lũ đói nghèo, thầy cô tôi ngày ấy cũng khó khăn, thiếu thốn mọi bề, một thời bây giờ nhắc lại không ai dám nghĩ đến, và thế hệ trẻ bây giờ chắc cũng chẳng ai có thể hình dung được.
Đó là những năm cuối thập niên 80, đầu thập niên 90 của thế kỷ trước. Quê tôi là một xã miền núi cao, thuộc diện nghèo nhất nhì trong huyện. Các thầy cô tôi ngày ấy một phần là người tại địa phương được cho đi học bổ túc rồi về đứng lớp vì ngày đó thiếu rất nhiều giáo viên, phần còn lại là những thầy cô được chuyển công tác từ nơi khác về. Người ở quê đã nghèo thiếu lắm rồi, người được chuyển đến còn chật vật hơn nữa. 
Có một thời các thầy cô tôi ở chung trong một khu nhà tập thể dành cho giáo viên lợp tranh và che bằng phên tre, hễ mưa là nước giọt không chừa chỗ nào; một thời các thầy cô tôi quanh năm lên lớp bằng một bộ đồ tây mặc đến bạc màu sờn vải, bữa cơm nhiều khi phải độn thêm sắn và thức ăn chủ yếu là rau. Ngày ấy lương giáo viên không đủ sống, các thầy cô tôi sau tiết dạy trên trường hầu như ai cũng kiếm việc làm thêm, thậm chí cả những việc chân tay nặng nhọc vốn không quen với người đứng trên bục giảng. Đó là những năm tháng gian khó không thể nào quên mà sau này mỗi lần về thăm lại trường xưa thầy cũ, thầy cô tôi thường nhắc lại cùng nhau.
Cuộc sống các thầy cô ngày ấy chật vật vô cùng, nhưng đổi lại giữa các cô thầy và người dân quê tôi có nhiều kỷ niệm ấm lòng, theo mãi nhau đi qua bao nhiêu đổi thay của cuộc sống. Người quê tôi ngày ấy nghèo lắm, quanh năm làm tắt mặt nhưng nhà nào cũng thiếu ăn. Vậy mà giàn mướp hàng cà ra quả, người làng tôi lại mang đến biếu các thầy cô. Mỗi khi đào khoai lang hay nhổ củ sắn, thể nào bà con trong làng cũng mang đến góp với các thầy cô một thúng để nấu độn với cơm ăn cho đỡ đói, nhất là những ngày mưa dầm quê tôi rất lạnh. Bọn nhỏ học trò chúng tôi ngày đó đứa nào cũng lem luốc, ngày nào sau buổi đến trường cũng ra đồng chăn trâu, tát cá, vào rừng hái rau. Thỉnh thoảng bọn tôi cũng mang cho các thầy cô vài xâu cá đồng, vài lọn rau  rừng, các thầy cô vui lắm. 
Ngày ấy kinh tế còn chưa phát triển, người quê tôi làm ăn thủ công nên chẳng bao giờ đạt năng suất cao cả. Làm đủ ăn đã là mơ ước lớn của bà con quê tôi. Có nhiều lần thầy cô tôi đến nhà bà con trong làng, chỉ cho họ những tri thức khoa học về chăn nuôi, trồng trọt. Thậm chí vào mùa vụ, nhiều thầy cô cũng xuống giúp dân làng gặt hái. Mỗi mùa mưa bão về, thầy cô tôi ngày ấy hay đến giúp các gia đình đánh phên, đan tranh, sửa lại nhà cửa. Cứ như thế, người quê tôi coi các thầy cô như anh em, con cái trong nhà.
Có một thời như thế, các thầy cô của tôi thiếu thốn từng bữa cơm cho đến chỗ ăn ở nhưng chưa khi nào hết lòng hăng say, yêu nghề. Có thể sáng nhịn ăn lên lớp, có khi bộ đồ tây đã quá cũ rồi nhưng chưa bao giờ các thầy cô tôi bỏ một tiết dạy nào. Một thời khổ cực đến đỗi lương giáo viên chỉ đủ mua được hơn chục cân gạo nhưng các thầy cô tôi không một ai bỏ nghề. Dù cho có những khó khăn, thiếu thốn, các thầy cô tôi vẫn đứng vững trên bục giảng, dạy cho từng thế hệ lớn lên, vun đắp cho từng học trò ước mơ thay đổi tương lai bản thân và quê hương. Có một thời khó nghèo như thế, nhưng mỗi lần nhắc đến, tôi lại thấy ấm lòng bởi những kỷ niệm yêu thương và tự hào vì tôi được học những người thầy nghĩa tình, đáng kính ấy.■
Phạm Tuấn Vũ

Đọc tiếp…

BA DẠY CON TỪ NHỮNG ĐIỀU RẤT NHỎ (Đoản văn của Phương Thuấn)

08:45 |


Cuối tuần, tôi đi xe máy về quê còn Ba đi tái khám nên hai ba con gặp nhau ở Tam Kỳ. Chờ Ba làm xong các xét nghiệm và siêu âm thì cũng khá trưa, ở nhà Má còn nấu ăn cho mấy chú thợ làm đường nên Ba với tôi đi ăn tiệm, để Má không phải nấu thêm suất khác. Trong bữa ăn Ba khen sữa bí đỏ lần trước tôi mua về ngon nên tôi bảo hôm nay về tôi sẽ nấu. 

Trên đường về thấy có chỗ bán bí đỏ ngon tôi nói Ba dừng lại đợi rồi ghé vào mua, tiện thể mua thêm ít cá biển ngang nên hơi lâu. Lúc đi ra tôi thấy Ba ngồi trên xe tôi, hơi thắc mắc nhưng tôi không hỏi. Sau khi giúp tôi treo những thứ vừa mua lên xe, Ba mới trở về xe của Ba và nói: “Trời nắng ri mà con để xe rứa, nóng sôi!”. Tôi chợt hiểu... hóa ra Ba ngồi trên xe tôi là để yên xe tôi khỏi bị nóng. Suốt đoạn đường về nhà, tôi để Ba chạy trước. Nhìn dáng lưng Ba, tôi thấy lòng mình dâng lên một niềm thương vô hạn.
 
Tôi tự nhủ, là con gái của Ba, tôi phải là một người tốt, luôn sống tốt và biết yêu thương người khác, như Ba đã yêu thương tôi...
P.T

Đọc tiếp…

NGƯỜI THẦY (Bùi Thị Thảo Vy)

20:33 |


Người thầy trong bài hát của nhạc sĩ Nguyễn Nhất Huy thật bao dung, ông vượt qua bao gian khó nhọc nhằn, luôn nặng lòng với cuộc sống, với những gương mặt học trò đã được bàn tay ông nâng niu dìu dắt... 

Khi đọc đến đây tôi bỗng chợt nhớ đến người thầy ở trường tôi. Đó là thầy Huỳnh Ngọc Sỹ, thầy là tấm gương sáng để đồng nghiệp và học trò noi theo. Sinh ra và lớn lên trong một gia đình bần nông tại thôn Kỳ Quế xã Tam Lãnh, Phú Ninh. Là con út trong gia đình, thầy luôn nỗ lực cố gắng, không ngừng vươn lên trong mọi lĩnh vực cuộc sống. Từ những năm con nhỏ thầy đã đi học xa nhà, học nội trú. Hiện nay, Thầy đang giữ vị trí quan trọng của trường TH Trần Quốc Toản. 

Tốt nghiệp trường …….năm ……….., thầy nhận công tác giảng dạy tại trường TH ……... Giảng dạy đến năm ……thầy được phân công vào đội ngũ ban giám hiệu nhà trường. Qua …….. năm công tác, thầy đã để lại những ấn tượng sâu sắc, và nhiều tình cảm yêu mến, tốt đẹp trong đồng nghiệp, học sinh và nhân dân- một người lãnh đạo ham học hỏi và đầy nhiệt huyết. Mặc dù hiện nay tuổi đã cao, mắt đã kém nhưng thầy vẫn không ngừng học tập, rèn luyện nâng cao về chuyên môn, nghiệp vụ, kỹ năng lên lớp. Nhìn bàn tay chai sạm mày mò trên những nốt của bàn phím máy tính để xử lí công việc. Thầy không ngại những khó khăn nhọc nhằn luôn cố gắng hoàn thành tốt công việc của mình. 

Thầy luôn dành tình cảm như một người cha của các đồng nghiệp, như một người ông của tất cả học sinh để dạy bảo uốn nắn những đứa con đứa cháu của mình với niềm hi vọng nhỏ nhoi mong sao tất cả đều làm đúng và học tập noi theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh. Mỗi ngày thầy phải vượt đèo, vượt dốc hiểm trở hơn 20 cây số để đến với ngôi trường nhỏ nơi xa xôi của mảnh đất Tam Lãnh này. Với đôi bàn chân khô cứng thầy đã vượt mọi khó khăn hiểm trở để đến đây. Đặc biệt hơn trong thời kỳ bao cấp của những năm 80 - 90, để giữ cho tấm lòng trọn vẹn với nghề thì không dễ dàng. Có ít người vì đồng lương quá thấp, không nuôi nổi bản thân và gia đình đã phải rời bỏ nghề. Có những thầy cô phải uống nước lã lót lòng thay cơm mỗi sáng đến nỗi khi đứng trên bục giảng hoa cả mắt, mỏi cả chân. Trưa về lại đi nhặt từng chiếc lá rau má để nấu bữa canh. Thầy đã trải qua những năm tháng thăng trầm của thời cuộc đó, nhưng thầy vẫn cố gắng bước tiếp trên con đường đầy chông gai không chùn bước cho tới ngày hôm nay. 

Thầy vẫn lặng lẽ đi trên con đường này cùng với những giọt mồ hôi ướt nhòa trên áo. Bây giờ tuổi đã ngã bóng xế chiều nhưng thầy vẫn ở đó vẫn âm thầm lặng lẽ như ngày nào, thầy luôn học hỏi tìm tòi những gì tốt đẹp nhất để truyền cho thế hệ mai sau. Mỗi khi nghĩ về thầy tôi thấy mình thật nhỏ bé. Với những cống hiến lớn lao suốt bao nhiêu năm đó liệu thế hệ mai sau này có thể làm được không? Sự chịu đựng trong âm thầm lặng lẽ với mảnh đất đầy trắc trở này thầy đã bỏ quên cả tuổi thanh xuân của mình. 

Vào những tháng mùa mưa gió lạnh buốt xương vai nhưng thầy vẫn lặn lội đường xa đến với những học trò bé nhỏ của mình… Một công lao hơn cả trời biển với những đứa con trên mảnh đất Tam Lãnh này làm sao chúng tôi có thể quên. Và tôi là một thế hệ sau tôi thầm biết ơn những gì thầy đã làm. Tôi thấy thật hãnh diện khi làm đứa con của mảnh đất Tam Lãnh để được thầy dạy bảo. Còn bây giờ tôi thật hạnh phúc khi cùng thầy chăm lo cho cái ngôi trường nhỏ này. Nếu một ngày thầy không còn ở ngôi trường này nữa thì bóng dáng của thầy vẫn còn mãi đâu đây trên con đường đó, trong căn phòng đó, hình ảnh thầy không thể xóa nhòa được. Tôi ước sao thời gian trôi đi thật chậm để ngôi trường này không phải mất đi một người thầy như một người cha của bao đứa trẻ. Sự tận tị cùng với tình cảm của thầy dành cho ngôi trường nhỏ bé này thật lớn lao. Những nhiệt huyết suốt cuộc đời thầy đã gắn liền với những đứa con thơ dại trên mảnh đất nghèo nàn này. 

Chúng con rất biết ơn và luôn luôn ghi nhớ những gì thầy đã làm… 

Cơn gió vô tình thổi sáng nay 
Con bỗng thấy tóc thầy bạc trắng 
Cứ tự nhủ rằng đó là bụi phấn 
Mà sao lòng xao xuyến mãi không nguôi 
Bao năm rồi? Đã bao năm rồi hở ? Thầy ơi 
Lớp học trò ra đi còn thầy ở lại 
Mái chèo đó là những viên phấn trắng 
Cho chúng con những định hướng tương lai 
Thời gian ơi xin dừng lại đừng trôi 
Cho chúng con khoanh tay cuối đầu lần nữa 
Gọi tiếng thầy với tất cả tin yêu… 
Xin phút tĩnh tâm giữa muôn đời hờ hợt 
Cảm tạ mái trường ơn nghĩa thầy tô.

Bùi Thị Thảo Vy
Giáo viên trường Tiểu học Trần Quốc Tuấn


Đọc tiếp…

PHIÊN CHỢ CHIỀU CUỐI NĂM VÀ LÒNG TỐT CỦA NGƯỜI PHỤ NỮ NGHÈO (Tùy bút của Hàn Giang)

19:43 |

Chiều 29 tết, tôi phóng xe máy chạy một vòng quanh thành phố để săn tìm một vài bức ảnh cảnh phiên chợ chiều cuối năm. Điều đầu tiên, những hình ảnh đập vào mắt tôi là những núi rác khổng lồ chất đầy các khu chợ, những cái chợ cóc không có người quản lí nên người mua, kẻ bán cứ vô tư mà vứt xuống đường, rác cứ thế cứ thế vô tư “bay theo chiều gió”. Những ngày này việc mua bán được thực hiện ở mọi nơi, mọi lúc những bãi đất trống ven đường đều kín hết dấu chân. Phía trước các cổng trường thường là nơi hội tụ của các loài hoa từ rừng tới phố, những chậu mai vàng, hướng dương, cúc, vạn thọ thi nhau khoe sắc khiến cho người lữ hành thêm phần vội vã cho kịp về chuyến xe chiều cuối cùng. 

Tôi thả bộ vào một khu chợ nhỏ, hàng hóa ở đây chủ yếu phục vụ cho người lao động làm việc tại các khu công nghiệp nên chiều cuối năm việc mua bán cũng chẳng còn tấp nập nữa. Đang lang thang dạo quanh chợ thì một hình ảnh khá thú vị lọt vào mắt. Một người phụ nữ tầm ngoài 40 tuổi trong bộ trang phục rất đơn sơ nếu như không muốn nói là cũ kĩ. Tay chị dắt theo một cô bé áng chừng hơn 10 tuổi. Điều bất ngờ là nhìn cả hai đều rất lam lũ nhưng trên tay cô bé lại cầm một chiếc túi xách nữ hàng hiệu Prada màu nâu nhạt. Chiếc túi xách ấy chỉ có thể dân nhà giàu mới dám dùng mà thôi, và dĩ nhiên nó đang nằm trong tay cô bé kia là điều gì đó hơi tương phản với thực tế.

Lúc này cả hai dừng trước sạp một hàng thịt, chị nhỏ nhẹ hỏi mua hai cân thịt, một cân thịt vai và một cân thịt ba rọi. Sau khi nhận thịt chị móc từ trong túi ra rất nhiều tiền lẻ, vài tờ có mệnh giá một trăm ngàn, trả tiền thịt xong chị định quay đi thì tiếng chuông điện thoại trong túi xách đổ dồn, cô bé nói với chị; Mẹ ơi có chuông đổ rồi kìa. Chị nữa muốn mở ra nữa chừng như ái ngại, một thoáng trôi qua cuối cùng chị cũng mở túi xách và lấy ra chiếc điện thoại Iphone 6 màu bạc khá đẹp, lóng ngóng với chiếc điện thoại như chưa biết cách sử dụng nên chị định bỏ vào lại túi xách. Lúc này, bệnh nghề nghiệp trong tôi trỗi dậy, tiến tới gần chị tôi hỏi, điện thoại không phải của chị hả? Chị nhanh nhẹn gật đầu và nói; không phải của em, cái túi xách con bé nó mới nhặt được ở nghĩa trang đó anh. Không biết làm sao để trả lại cho họ nên định đi chợ mua đồ xong ra công an phường nhờ họ trả lại dùm chứ em không biết dùng cái điện thoại này, với lại trong đó có nhiều tiền với giấy tờ nữa. Lúc này chuông điện thoại lại đổ dồn nên tôi nói, nếu chị không phiền để tôi nghe giúp nhé? Chị đưa ngay cho tôi, vừa mới a lô thì đầu bên kia tiếng một người phụ nữ như muốn khóc; dạ anh cho em xin lại cái túi xách với tiếng người phụ nữ vừa nói vừa khóc. Tôi trả lời; tôi không phải người nhặt được mà là người khác nhặt, vậy để tôi chuyển máy cho chị gặp người ta để xin lại nhé! Nói xong, tôi chuyển máy không quên nhắc chị cứ để vậy áp vào tai mà nghe và nói. Chẳng biết hai người trao đổi gì nhưng nét mặt chị trông rạng rỡ lắm, chị nhanh nhảu nói rõ địa chỉ chỗ mình đứng và không quên tả hình dáng mẹ con chị.

Chừng 15 phút sau một chiếc ô tô Venza màu trắng đổ phía đầu khu chợ, trên xe một người phụ nữ và một người đàn ông đi bước xuống. Người đàn ông lấy điện thoại ra gọi vào chiếc Iphone. Chị giơ chiếc điện thoại lên và cánh tay còn lại vẫy vẫy, người đàn ông và người phụ nữ đi như bay về phía hai mẹ con chị.

Lặng lẽ quan sát và bí mật quay lại diễn biến câu chuyện để đảm bảo vật trả về đúng chủ, và cũng không quên chụp lại biển số chiếc ô tô. Người phụ nữ định đưa tay lấy chiếc túi xách thì tôi giơ tay ngăn lại và nói; ít ra chị cũng nói cho mọi người biết là mình đánh rơi ở đâu không? Trong túi có những gì, và tên cũng như địa chỉ của chị đã, những điều ấy là cơ sở để chắc chắn chiếc túi là của chị. Một thoáng khựng lại chị ta mới nói nơi làm việc, tên tuổi và địa chỉ của mình. Khi kiểm tra trong chiếc túi xách xong chị ta nở nụ cười rất tươi, rối rít cảm ơn và lấy ra một tờ mệnh giá 500 ngàn ấn vào tay cô bé. Lúc này bà bán thịt tay cầm con dao bắt đầu lớn tiếng; cái gì, người ta nhặt được cả một mớ tiền với điện thoại đem cho lại mà cho con bé 500 ngàn hả? Bộ tụi mày nghĩ 500 ngàn lớn hả? Trả lại đi con lấy của bọn này làm gì cho bẩn tay, đồ keo kiệt, đếm đủ chưa, đủ rồi cút xéo cho khuất mắt. 

Tôi, hai mẹ con chị, những người xung quanh và cả hai người đàn ông và phụ nữ kia đều bất ngờ, người đàn ông quay qua nhìn tôi như tìm kiếm một sự ủng hộ, nhưng thú thật tôi cũng thấy bối rối. Những lời khó nghe của bà bán thịt vô tình tạo nên hiệu ứng ngay lập tức, nhiều tiếng xì xào “biết vậy lấy mẹ đi cho nó biết” hoặc “gặp tao, tao không lấy tao cũng vứt mẹ xuống sông, thấy cái mặt khó ưa”. . . . sau những lời xầm xì đủ nghe ấy anh ta lấy trong ví ra 1 tờ 500 ngàn nữa và bước tới nhỏ nhẹ nói với chị. Cho chúng tôi cảm ơn và đây là quà lì xì cho bé, chị ngập ngừng không muốn lấy nhưng tôi đã kịp lên tiếng; chị nhận đi, đó là phần thưởng cho mẹ con chị đó, chị xứng đáng được nhận nhiều hơn thế nữa đấy. Cuối cùng chị cũng nhận và không quên cảm ơn hai người kia. Người đàn ông và người phụ nữ hối hả bước đi như trốn chạy ánh mắt dè bĩu của những người xung quanh, bà bán thịt còn cố thêm vài câu; đấy người ta cho lại mà có thèm hỏi tên gì, ở đâu hay nhặt được thế nào đâu. Tụi này là vậy đó, lúc mất thì cuống lên ngọt nhạt đủ thứ, khi cho lại rồi là biến nhanh như điện vậy à!

Sau khi hai người kia đi rồi chị mới nói; chồng mất sớm nên một mình chị nuôi cả nhà 4 người, gồm hai đứa con và mẹ chồng. Chị đi làm công nhân tranh thủ làm thêm ngày lễ và chủ nhật, buổi tối đi bán phụ ở quán ăn đêm đến khuya mới về. Những ngày gần tết cả ba mẹ con tranh thủ ra phụ với người anh họ đi sơn sửa quét dọn ngoài nghĩa trang cho người ta để kiếm thêm tiền. Trưa nay vô tình mẹ con chị nhặt được chiếc túi xách kia ở bên một ngôi mộ ở đó đấy. Chị cũng định là mang giao cho công an chứ không lấy làm gì vì đâu phải của mình. 

Nghe xong câu chuyện của chị bà bán thịt cười khà khà trả lại tiền hai cân thịt và còn cho thêm cho một cân xương heo ngon lành. Vợ chồng người bán áo quần dạo gần đó cũng sẵn lòng tặng cô bé hai bộ đồ mới. Một vị khách mua thịt cũng cố ép chị nhận một con gà mà anh ta mới mua, mình cũng lấy ra tờ 100 ngàn lì xì cho cô bé. Những giọt nước mắt chảy dài trên gò má khắc khổ của chị, bà bán thịt giục chị về kẻo muộn, mọi người cũng dọn hàng kết thúc phiên chợ chiều 29. Tôi cũng chạy xe về, đường chiều đã vắng, gió chiều hơi lạnh bỗng nghe mắt mình có gì đó cay cay. . . .!

(Phương Nam chiều 29 tháng Chạp, năm Ất Mùi)
Hàn Giang


Đọc tiếp…

PHỐ MÙA ĐÔNG (Tạp bút Trần Nguyên Hạnh)

10:31 |

Tháng 10, phố dịu dàng trong cơn mưa đầu mùa tê dại, phớt chút buồn lên những bước chân qua. Đâu đó giữa những con phố đông nghịt người, chợt thấy lòng thắt lại khi gió lạnh tấp tới ùa vào. Mùa đông đang đến rất gần…

Phố mùa này trầm mặc và tĩnh tại lắm. Rảo bước giữa những con đường quen thuộc, ta bắt gặp cái buồn trong từng nét mặt thân quen. Thoáng bên tai là âm thanh của quán café ven đường đang ngân lên những bản nhạc mùa đông êm dịu. Hàng liễu xanh trên phố cũng nép mình sau những tán cây rậm, lá rủ rượi đổ xuống, gục mặt ôm lấy tấm thân gầy. Ngoài phố, từng dòng người âm thầm đi qua, kéo chút lạnh vương vãi ngoài kia vào ủ ấm dưới những vạt áo len khoác mỏng, che đi những đợt gió đông khe khít tràn về.

Lúc này, mùa đông đang đến trong thành phố. Thành phố chào đón mùa đông bằng những sẵc màu rực rỡ của những chiếc áo khoác bằng len, những chiếc khăn quàng cổ. Bao lấy thành phố là khí trời u uẩn, le lói những vạt nắng mỏng tanh đọng trên những mái nhà.

Phố mùa đông buồn lắm ai ơi! Khi đi ngang qua những con phố đêm đông nghịt, chợt thấy lòng quạnh hiu một nổi nhớ nhà. Nhớ bếp lửa hồng bập bùng cháy, đôi ba đứa em xúm xít kéo tay áo sưởi ấm qua cơn lạnh dài. Nhớ chiếc giường tre ọt ẹt những tối mùa đông chị em ôm nhau say ngủ. Nhớ nồi cơm còn đượm mùi khói bếp cùng mâm cơm chỉ mỗi chén tóp mỡ kho chị em nhường nhịn nhau. Trong câu chuyện bố kể những ngày mùa đông năm ấy, vẫn thoáng thấy nụ cười hiền hậu của mẹ bừng sáng dưới ngọn đèn dầu.

Phố mùa đông, người cứ vội vã lướt qua nhau, như sợ cái lạnh của đông réo vào lòng từng giọt nhớ, sợ gió lạnh thông thốc thổi vào người, sợ nổi cô đơn ngang qua khi vô tình nhìn thấy kế bên- tay trong tay một vòng ôm siết chặt. Quàng chiếc khăn ấm trên người, rảo bước dưới con đường lất phất mưa bay, chợt thấy mình sao cũng nhỏ bé, đơn độc giữa mùa đông nơi xứ người.Tấm áo len, chiếc khăn quàng, đôi bít tất- vậy mà chẳng thể che nổi cái lạnh của đông khi thoáng thấy ai đó gợi nhắc về một miền quê, nơi có bếp lửa bập bùng than đỏ.

Phố mùa đông, những chuyến xe đêm vẫn xuyên qua thành phố và nối đuôi nhau vụt chạy, bỏ mặc những con đường phố xá thênh thang. Bến xe chiều nay im lìm, lác đác những chị gái rao bán bánh mì, người người hối hả lên xuống nhưng chẳng buồn hỏi. Trên chuyến xe chiều, chỉ những gã đàn ông tuổi trung niên gương mặt nhàu nhĩ, chống chọi với cái lạnh mùa đông là hồ hởi chia nhau từng điếu thuốc, mồi lửa. Những góc chợ đêm, đông vẫn sáng đèn. Ánh đèn vàng vọt đổ sõng xòa dưới nền đất vương vãi rau quả đất cát. Ở đó bao khuôn mặt thâm quầng vì thiếu ngủ đang đợi chờ để kịp một chuyến xe đêm khi trời vừa tảng sáng. Bên góc chợ, bóng dáng những đứa trẻ bất hạnh co ro ôm lấy góc tường, mắt cụp mi, buồn thiu giữa mùa đông rét mướt…

Phố mùa đông, quán cóc vỉa hè trở thành nơi chốn để những kẻ xa nhà gửi nổi cô đơn. Mùa này, chẳng có gì thích bằng việc ghé lại một quán cóc ven đường ăn một bắp ngô vừa nướng còn nóng hổi. Vị ngọt bùi và thơm lừng của bắp ngô vừa nướng cứ thoang thoảng trong tiết trời se lạnh, như vị của quê hương, của mái ấm gia đình. Bà cụ bán thứ ngô nướng ấy là người ở quê ra. Cứ mùa đông quán bà lại đông khách. Người ta tìm đến bà không chỉ để ăn ngô nướng mà còn để được huơ tay trên bếp lửa đươc nhóm bằng củi than, thứ lửa mà những kẻ xa quê dù mong mỏi mắt vẫn biết sẽ thật khó tìm. Người ta tìm đến bà bởi ở bà có vị -của- quê- hương.

Phố mùa đông , thong thả bước sẽ rất dễ bắt gặp những cảnh đời cảnh người ăm ắp buồn thương, những khung cảnh thân quen gợi về một nổi nhớ. Ta tự hỏi lòng, liệu khi ấy, nếu không phải mùa đông, ta có dễ dàng cảm được?

Viết bởi bút danh Trần Nguyên Hạnh



Đọc tiếp…

KHI NGƯỜI TA TRẺ (Tạp bút của Nguyên Hạnh)

02:04 |

Tuổi trẻ giống như một món quà có thời hạn mà thượng đế ban tặng. Có người dùng nó như cái lò xo, gắng sức kéo thật căng để bật thật xa. Có người chỉ ngồi yên lẳng lặng tận hưởng. Có người loay hoay không biết nên làm gì. Có người lại phí phạm tuổi trẻ để rồi biến đời mình thành một thứ phế phẩm.

Ở tuổi 23 tôi tự nhận thấy mình không có gì cả ngoài tuổi trẻ phơi phới. Những thứ như kinh nghiệm dù có đấy nhưng nó chẳng giúp tôi được nhiều bởi chỉ trong vòng 2 năm tôi đã làm quen với kha khá công việc. Đó chưa kể là việc làm thêm, làm online, làm bán thời gian,… vào lúc rãnh. Vậy thì làm sao tôi có thể sử dụng tất cả kinh nghiệm của mình cho những công việc sau này. Sẽ có một vài kinh nghiệm dù hay ho đấy nhưng vẫn không được áp dụng. Tôi không cho điều đó là đáng tự hào. Nhưng đó là điều mà hầu hết bạn trẻ như tôi đều trải qua. Bởi, một công việc như ý thích, phù hợp với sở trường của bản thân ở thời đại này- nó giống như một giấc mơ vậy.

Điều duy nhất tôi có thể tự hào là sau khi làm những công việc đó tôi vẫn còn trẻ. Vẫn còn đủ đam mê và lửa nhiệt huyết để sẵn sàng bắt đầu một công việc hoàn toàn mới và mơ ước về một công việc phù hợp với thế mạnh của mình.

Tôi cũng cho rằng mình may mắn khi công việc tôi từng làm cho tôi cơ hội được gặp gỡ và tiếp xúc với nhiều người, được nghe những câu chuyện hay, xúc động thậm chí là những câu chuyện buồn, thương tâm. Nhưng những người kể tôi nghe câu chuyện đó trong mắt họ không có nổi buồn, chỉ có niềm tin và sự lạc quan mà thôi. Tôi cảm thấy tự tin về mình bởi tôi đã được nghe câu chuyện đó một cách trực tiếp. Họ đã từng là những người trẻ như tôi. Họ cũng từng trải qua khó khăn như tôi và giờ đây tôi may mắn được làm việc với họ, được nghe họ kể câu chuyện về những ngày đầu khó khăn của mình.

Tôi cảm thấy mình vẫn còn rất sung sức. Não căng tràn. Đôi mắt tinh anh vẫn còn nhìn thấy mọi thứ xung quanh tươi đẹp. Cuộc đời đáng sống và đang chờ tôi khám phá. 23 tuổi tôi đủ chín chắn để biến những trải nghiệm đã trải qua giúp mình trưởng thành, để nhận ra đâu là giá trị đích thực mà tôi cần theo đuổi, để không ào ạt mà chạy theo những điều viễn vông, mơ hồ, khác mình.

Tôi biết tôi cần phải sống hết mình bởi tuổi trẻ hữu hạn. Bởi đời sống vô thường. Và bởi vì mọi thứ trong đời sống này đều có thời hạn nên tôi không muốn phí phạm bất kì giây phút nào được sống. Tôi không từ chối bất kì một công việc nào, từ những công việc mọi người không làm cho đến những công việc mọi người đều làm bởi công việc nào cũng cần phải học và mỗi công việc cho tôi một góc nhìn để khám phá. Tôi luôn tâm niệm tôi làm việc là để học hỏi, để gặp gỡ những người thú vị, để hiểu về con người. Tôi dấn thân là để trải nghiệm, để trưởng thành và để hiểu về cuộc đời.

Tôi nhận ra rằng, khi người ta trẻ người ta sẽ không ngại khó, ngại khổ, không ngại dấn thân để tìm kiếm những trải nghiệm mới. Với họ, mỗi công việc là một cuộc tham thú. Họ bắt đầu nó và dồn hết sức trẻ của mình vào. Tôi luôn tin khi người ta làm hết mình, cố gắng hết mình, tập trung hết khả năng của mình thì dù có trầy trật, có khó khăn, kết quả sau cùng cũng sẽ không làm người ta thất vọng.

Khi người ta trẻ, người ta biết mình còn khiếm khuyết nên người ta sẽ không ngừng học hỏi để trau dồi bản thân, để lấp đầy chỗ mình còn khiếm khuyết. Để bản thân hoàn thiện mỗi ngày.

Khi người ta trẻ, người ta sẽ không ngại việc bắt đầu học cái gì đó mới mẻ. Họ sẽ không ngừng sáng tạo, đầu óc của họ sẽ mở toang, suy nghĩ của họ sẽ bay bổng. Nơi họ đáp xuống không bó hẹp trong một vùng không gian chật chội, ẩm thấp mà mở rộng ra với nhiều chân trời mới. Họ trẻ trung và là nhân tố mới mẻ.

Khi người ta trẻ, người ta sẽ luôn cho phép bản thân được tiến xa hơn vùng an toàn của mình. Họ cần những chuyến đi để trải nghiệm. Để sống cuộc đời mới, gặp gỡ những người mới. Để biết rằng cuộc đời rộng lớn bao la và cơ hội luôn có ở khắp mọi nơi.

Khi người ta trẻ, người ta luôn biết cách tự tạo động lực cho mình. Không có điều gì có thể cản trở được họ. Bạn trói tay họ thì chân họ vẫn đi được. Bạn trói chân họ thì tay họ vẫn làm được. Mà bạn trói cả tay lẫn chân họ thì não họ vẫn hoạt động được. Trừ khi bạn lấy não của họ đi. Nhưng đó là việc bạn không thể nào làm được. Tất cả chỉ khiến sự quyết tâm trong họ trở nên mãnh liệt hơn thôi.

Khi người ta trẻ người ta sẽ coi trọng việc mình phát triển đến đâu chứ không phải là mình sẽ kiếm được bao nhiêu tiền. Tiền là phần thưởng sau cùng mà người ta đương nhiên sẽ được nhận. Nhưng nếu đã quyết tâm gắn bó thì hành trình chinh phục nó còn tuyệt vời hơn phần thưởng nữa kia. Người trẻ, họ biết rõ điều đó.

Khi người ta trẻ người ta sống hồn nhiên và gắn bó với những thứ họ thích cũng theo cách hồn nhiên không kém. Họ sẽ suy nghĩ rằng vì tôi thích nên tôi sẽ gắng làm hết mình, chứ không phải khi chưa bắt đầu đã vội toan tính tôi sẽ nhận lại được điều gì.

Chính tuổi trẻ làm người trẻ trở nên bản lĩnh, dám thứ thách mình để tạo nên sự khác biệt.

Với những người trẻ không có gì là khó khăn. Chỉ có niềm tin và sự lạc quan. Nên đừng bao giờ vội vàng đánh giá người trẻ. Bởi khi người ta còn trẻ người ta vẫn còn sức. Còn sức để học hỏi. Để cố gắng. Để đương đầu. Người ta vẫn còn tuổi trẻ để hi vọng. Còn cuộc đời để sống và ước mơ!

Hãy dành cơ hội cho những người trẻ!
Hỡi người trẻ, cố lên!

Nguyễn Thị Hạnh


Đọc tiếp…

MỌI NGƯỜI CÓ THỂ HẠNH PHÚC MÀ KHÔNG CÓ BẠN (Tạp bút Trần Nguyên Hạnh)

06:39 |

Phải lâu lắm rồi, chủ nhân cái blog này mới viết một cái gì đó cho mình. Viết không hẳn vì vui, chỉ đơn thuần muốn bộc bạch một xíu, vỗ về mình một xíu. Cô ấy muốn nhắc mình nhớ rằng, qua hôm nay cô ấy sẽ phải mạnh mẽ và bản lĩnh rất nhiều. Sẽ có nhiều điều đón đợi phía trước. Cô ấy mong những thứ mới mẻ ấy có thể làm mình thấy vui.

Tối qua, tôi bắt đầu đi ngủ lúc 11 giờ. Tôi có thể ngủ muộn hơn nhưng cô bạn tôi nói rằng các cô gái độc thân nên giữ thói quen đi ngủ trước 10 giờ. Ừ thì... nên vây, tôi cũng chả có gì để phải cố làm, cứ tành tành mà sống. Tôi leo lên giường- sau câu chúc ngủ ngon của bạn. Nằm xuống giường nhưng chưa ngủ được, tôi giương mắt nhìn trần nhà, đếm đi đếm lại số ngói trên mái và rồi đóng sập mắt lại lúc nào chả biết. Tôi nghĩ mình đã ngủ được một chặp trước khi nghe thấy con mèo nhà hàng xóm cất tiếng kêu meow meow gọi bạn tình.

Tiếng kêu sầu não của nó làm tôi giật mình và tỉnh ngủ hoàn toàn. Tôi biết mình không thể nào nhắm mắt một lần nữa. Hất chăn ra khỏi người, tôi nhổm dậy và mò sang phòng kế bên, bật máy quạt để nó kêu o o cho người tỉnh hẳn. Tôi ngồi nhìn cánh quạt quay liền hồi, đều đặn những vòng quay của nó. Cứ thế. Tôi ngồi đó thôi. Chả làm gì khác.

Tôi đã nghĩ rất nhiều về những thứ đang diễn ra trong đầu mình. Tôi cũng nghĩ mình sẽ làm gì để sắp xếp nó cho thật đúng chỗ. Cả những câu hỏi mà tôi không thể tìm thấy lời đáp. Tôi cũng đã cuốn gọn nó sang một bên để dọn dẹp đầu óc từ lâu rồi. Vậy mà tôi vẫn không thấy mình khá lên chút nào, không thấy mình vui hơn chút nào. Tôi cứ thấy tôi thật có- vấn-đề.

Tôi chẳng biết vì sao tôi lại ngồi đây và gõ những dòng này. Đã rất lâu rồi, tôi không giữ thói quen ngồi lại và nghĩ ngợi về mình. Tôi thường chạy tới tìm ai đó, trước khi để bản thân mình tự lo liệu. Tôi thường chỉ có một người bạn duy nhất mỗi khi tôi thấy buồn. Người cùng tôi ngồi suốt đêm nghe đi nghe lại một đoạn nhạc. Người từng ngồi bên khi tôi nước mắt òng ọc kể lể những ấm ức trong lòng. Người duy nhất chiều chuộng tôi khi tôi đòi lang thang hết nơi này đến nơi khác mà chẳng muốn về nhà. Người duy nhất biết tôi nghĩ gì, muốn gì dù cho tôi cố tình chối đây đẩy. Bạn cũng là người duy nhất có thể chia sẻ cùng tôi những bài hát ưa thích, cả những thứ chẳng ai thích nữa . Như một thói quen, mỗi khi buồn bạn là người duy nhất tôi muốn tìm đến, chỉ để được bên cạnh thôi. Tôi nhận thấy chúng tôi thật giống nhau trong cách nghĩ, quan điểm, lẫn cách nhìn nhận, đánh giá. Tôi luôn tin vào sự nhạy cảm ở một Nhân Mã như bạn. Những lúc cô đơn tưởng như có thể chết đi được, tôi cứ nghĩ rằng tôi sẽ chẳng cần thêm bất cứ ai cả. Chỉ mình bạn thôi đã đủ lắm rồi.

Trước đây tôi cứ nghĩ tôi thích một mình cơ. Nhưng hình như không phải. Khi tôi không thể gặp bạn mỗi khi cần, tôi có xu hướng muốn tìm tới bất kì người nào khác. Ai cũng được, chỉ cần ngồi bên cho có người thôi. Càng ngày tôi càng muốn đến những nơi đông người, muốn gặp gỡ, muốn nói chuyện với nhiều người. Hơn tất cả, tôi muốn được thấu hiểu. Nhưng mà không được. Tôi không đủ kiên nhẫn. Để tìm kiếm. Để đợi chờ. Hay đơn giản là để nhận ra. Trước khi mọi thứ có thể bắt đầu, tôi đã kịp thu mình lại một góc.

Tôi thường hay lang thang trên fb của một người mà tôi thích cách đây 6 năm. Tôi thích anh theo một cách cảm tính, nhưng nó chính xác và chỉ tôi mới biết rõ vì sao tôi thích, tôi thích vì điều gì. Nhưng thật lạ là tôi lại không thể nói cho ai biết được lí do đó. So với ngày đầu tôi biết anh cho đến 6 năm sau đó, mọi thứ vẫn không hề thay đổi, là anh không thay đổi, tôi cho là thế. Tôi luôn tìm thấy cảm giác tin cậy ở anh. Cảm xúc của anh về những thứ xảy khiến tôi hiểu rõ chúng tôi giống nhau thế nào . Những thứ anh thích, lạ thay cũng là những thứ tôi thích. Cảm nhận của anh về nó đôi khi còn sâu sắc hơn cả tôi nữa kia. Tôi không hiểu vì sao tôi luôn tìm thấy sự đồng cảm một cách lạ lùng đến thế từ anh dù cho tôi chưa một lần gặp anh bên ngoài. Mỗi khi tôi có chuyện để sực nhớ đến anh, thì ở bên kia, trên trang fb của anh, tôi cũng gặp ở đó những dòng suy nghĩ ấy.

Tối qua, khi ngồi thừ người hàng tiếng đồng hồ trong tiếng máy quạt o e, ánh điện vàng tươi hắt ra từ chiếc đèn ngủ tôi đã nghĩ về những điều tôi muốn. Tôi bật máy tính lên. Từ fb của anh, tôi đã đọc được một bài báo, mở đầu bằng câu thế này: Nếu bạn nhận ra mọi người có thể hạnh phúc khi không có bạn, thì khi đó bạn đã được tư do. Bài báo kết thúc bằng câu: Hãy chỉ sống với ước mơ của mình thôi. Nó làm tôi nghĩ ngợi rất nhiều. Tôi cũng muốn đi, muốn chạy nhảy, nhưng ái ngại. Từ trong sâu thẳm tôi khao khát được tự do, mong được cất cánh, được bay đi, để được sống là mình nhưng tôi cũng lo sợ rất nhiều thứ. Tôi biết mình cần phải mạnh mẽ nhiều. Bắt đầu từ lúc này tôi sẽ tập cách sống và chỉ nghĩ đến mình thôi. Mỗi người ai rồi cũng sẽ phải chịu trách nhiệm về cuộc đời của mình. Vậy nên, cuộc đời của tôi, tôi sẽ tự lo lấy.

Qua rồi cái thời nhút nhát, tự ti, mặc cảm. Tôi bây giờ không còn là cô gái 20 mộng mơ hão huyền rồi. Tôi sẽ sống đúng là mình, để được là chính mình như tôi hằng mong ước. Cố lên cô gái nhỏ! Cứ đi, rồi sẽ đến. Cứ sống, rồi đời sẽ vui.

---------------------
Trần Nguyên Hạnh.



Đọc tiếp…

ĐỜI LÁ (Tản văn của Nguyễn Thị Hạnh)

09:34 |

Sáng nay, khi tựa người vào cửa sổ và mơ màng nhìn ngắm khung cảnh bên ngoài tôi nhận ra vòm cây trước nhà đã nhú những mầm xanh mới. Tôi nhớ đến cái lần gần đây nhất, khi tôi nhìn nó, lúc đó nó thật xơ xác, thân trơ gầy nhô mình ra trước gió mà run rẩy. Ngay cả những chiếc lá vàng úa nhất cũng đã lìa cành, bỏ lại những nhánh cây một mình lẻ loi trong giá lạnh. Lúc đó, giữa tâm trạng ngổn ngang tôi đã ước: Giá như còn lại, dù chỉ là một chiếc lá, vàng úa và rách rưới thôi cũng chẳng sao, có thể hình ảnh hiện tại của nó sẽ không làm tôi phải buồn nhiều đến thế. Đôi lúc, tôi nghĩ sự trông chờ đó thật trẻ con bởi nỗi buồn có đáng gì đâu mà được đòi hỏi nhưng nhiều khi, thực tế lại lí giải rằng nỗi buồn nếu được nguôi ngoai sẽ mở lối cho rất nhiều điều và có những thứ đôi lúc mơ hồ đến mức chẳng thể nào gọi thành tên, chỉ có thể đem nổi buồn ra đong đếm.

Lúc này, có một câu hỏi cứ mãi hiển hiện trong đầu tôi: Những mùa cây thay lá ấy, có thể nào là sự báo hiệu cho một sự ra đi đang kề cận không?

Bạn biết đó, có những thứ khi mất đi, người ta vui mừng bởi không phải đối mặt với nó mỗi ngày hay bị nó làm phiền, nhưng rồi có những thứ khi không hẳn đã là mất đi mà chỉ là xa cách một chút thôi cũng đã làm người ta cuống cuồng đi tìm trong lo sợ, cảm thấy hụt hẫng và chông chênh khi không thể nhìn thấy nó mỗi ngày. Tôi nghĩ những người thân quanh mình là điều mà tôi sẽ phải ráo riết đi tìm nếu lỡ tụt tay họ ở một đoạn đường nào đó, ngoài cuộc đời rộng lớn kia.

 Tôi thường hay sống trong những dự cảm không mấy yên ả mỗi khi ngồi nhìn những chiếc lá rơi trước thềm nhà bởi nó thường hay khiến tôi liên tưởng đến quỹ ngày sống của những người thân yêu bên mình.

Mỗi năm cây đều thay lá. Mỗi chiêc lá đều có một quỹ thời gian nhất định để sống giữa cuộc đời. Đời người cũng vậy, cũng mong manh như đời lá. Có thể bạn sẽ nhận thấy rằng, những vòm cây ngoài kia vẫn luôn xanh tươi dù cho có một thời điểm nào đó trong năm nó trơ trụi lá. Nhưng thật ra thì sự hồi sinh kia chỉ thể hiện những nỗi mất mát không gì có thể đong đếm được mà thôi. Vòm cây thì vẫn mãi xanh nhưng những chiếc lá năm cũ thì không bao giờ còn nữa. Nó đã lìa cành để nhường chỗ cho những chiếc lá khác. Những người thân yêu của ta cũng vậy. Thế giới có thể vẫn còn đó, đông đủ người với những vui buồn thường nhật nhưng những người thân yêu của ta thì đã không còn. Chỉ có những chiếc lá nằm cạnh nhau mới thấy đau khi một chiếc lá bên mình rơi xuống. Vậy nên, hãy yêu thương những người quanh mình, khi ta còn có thể. Chỉ có yêu thương trọn vẹn và dư dã mới khiến ta không phải ân hận và day dứt trước một sự ra đi mà thôi.

Với chúng ta, cuộc đời luôn mang đến những sự đổi thay, nhưng mỗi sự đổi thay đều có một ý nghĩa nhất định. Lá về với cội để rồi nuôi lớn những mầm xanh và làm cây đời thêm khẳng khiu, vững chãi. Vậy nên, hãy bình tâm sau những lần mất mát. Những vết thương sẽ nuôi lớn con người ta dù có lúc nào đó nó từng làm người ta đau đớn. Sự ra đi chỉ là một cuộc chia tay mà ai ai rồi cũng sẽ phải đối mặt. Hãy mở lòng mình để đón nhận những điều đang đến và chấp nhận sự đổi thay như một phần của cuộc sống, lúc đó những nổi đau sẽ dễ dàng đi qua. Bạn biết đấy, mặt trời vẫn mọc mỗi ngày và mọi người vẫn sống như vậy, mặc những bộ quần áo cũ kĩ, nói những câu cũ kĩ không có nghĩa là họ không buồn hơn, không vui hơn, không tổn thương hay không trưởng thành hơn. Chỉ là, khi những xáo trộn đã đi qua và cuộc sống lại bình lặng như ban đầu người ta vẫn biết rõ rằng, đã có một sự thay đổi rất lớn diễn ra và để lại trong lòng người những nổi đau âm ỉ không gì bù đắp nổi nhưng nó đã mang đến cho họ một bài học lớn lao về sự trân trọng và tình yêu thương dành cho những người thân yêu cạnh mình, giữa cuộc đời mong manh, đầy biến động. Vậy nên, hãy yêu thương và nói yêu thương khi ta còn có thể. Hãy làm cho những người thân yêu cảm thấy ấm áp trong tình yêu thương đó, khi ta vẫn may mắn còn họ bên đời.

Nguyễn Thị Hạnh





Đọc tiếp…

ĐÊM NẰM MƠ PHỐ (Tản văn Hạnh Nguyên)

01:07 |

Phố núi những tối mùa đông buồn đến hắt hiu. Bất chợt, điện thoại rung lên vì cuộc gọi của người bạn thân nơi phương xa. Những thăm hỏi vồn vã từ bạn vô tình kéo tôi trở về trong những tháng vui nhộn của một thời sinh viên. Gia tiếng ếch nhái rổm ran, mùi bùn đất thoang thoảng, ánh trăng vàng vọt đổ sõng sòai trên mái ngói và những cơn gió miên man từ đâu thổi tới xôn xao một góc sân vườn, tôi bỗng  nhớ về những góc phố đêm sáng đèn và những tháng ngày tuổi trẻ đã đi qua.

Phố trong tôi tràn đầy kỉ niệm của một thời tuổi trẻ. Đó là nơi những người trẻ chúng tôi bước đến, cùng nhau nuôi dưỡng những giấc mơ. Từ quê nghèo lên phố đi học, mỗi đứa mang trong mình một khát khao rực cháy. Thời đó, phố như người bạn hiền, ôm ấp và cưu mang những đứa trẻ chúng tôi mà không cần nhận lại điều gì.

Những tối mùa đông, góc phố thân quen từng một thời gắn bó luôn trở về trong nổi nhớ của tôi. Tôi nhớ những góc phố sáng đèn từng đi qua, những cửa hiệu nhỏ xinh, đèn điện lấp lánh từng ghé đến . Tôi nhớ  giọng nói ấm áp hiền từ của cô bán xôi, cái cười hiền hậu của bác Ba bán bánh mì đầu hẻm, những hỏi thăm ân cần của bà chủ trọ sống một mình trong căn nhà nhỏ. Những con người nhỏ bé, sống leo lắt giữa dòng chảy không ngừng của phố thị ấy từng đem đến cho tôi cảm giác ấm nồng của tình thân và gia đình. Thời đó, những bữa cơm giản dị được mời trong không khí gia đình đầm ấm cứ làm tôi không thôi nhớ mãi. Bữa cơm của một người lao động bình thường cũng chẳng phải đầy đủ. Vậy mà không hiểu sao, nó vẫn làm khóe mắt tôi cay xè, rưng rứt mỗi khi nhớ lại.

Nổi nhớ về phố trong tôi có bóng dáng những con đường lặng lẽ nối dài vào đêm sâu, những con đường đi qua có biết bao góc phố thân quen giờ đã thành hoài niệm. Ở đó tuổi 19, 20 của tôi đã ở lại. Tôi vẫn nhớ những buổi đêm hai người bạn lang thang trên con phố vắng người, thả hồn vào đời sống êm dịu của đêm, tai du dương một bản nhạc, mỗi người như lạc trong suy tư của riêng mình. Phố trở về trong nổi nhớ bỗng dịu dàng làm sao.
Phố trong tôi mang những cuộc đời thật khác. Những ngày ở phố cho tôi nhìn cuộc đời rộng lớn hơn. Trong tôi, giấc mơ về phố không còn là giấc mơ ngập tràn thứ ánh sáng lung lung huyền ảo của những tòa nhà cao ngút ngàn hay giấc mơ được đắm mình trong thứ ánh sáng huyền ảo, hiện đại ấy và hòa vào dòng người đang hối hả tung bước trên đường kia. Phố trong tôi có những góc khuất đẹp đến chạnh lòng, có những con người ngày ngày hối hả vắt kiệt sức mình chạy đua với thời gian, mong mình khỏi lỗi nhịp giữa nhịp điệu quay cuồng của phố. Có những góc chợ, đêm chưa từng được ngủ. Ở đó những chuyến xe chở hàng cứ nối đuôi nhau miệt mài đi trong đêm. Cũng từ góc phố ấy, tôi thấy cái lam lũ của những người phụ nữ như mẹ mình- còng lưng trên những chuyến xe đẩy hàng ngày gắng gỏi cho một kiếp mưu sinh. Cuộc sống là sự vận động không ngừng và chính họ là người đã góp phần làm nên một phố lung linh, huyền ảo trong giấc mơ của tôi thưở nào.
Phố cho tôi lớn lên bằng sự trưởng thành từ những ngày cô đơn. Những ngày sống một mình giữa phố tôi mới nhận ra phố đang thì thầm với mình bằng những thanh âm  rất đỗi đơn sơ, rất đỗi đời thường. Đó là những tiếng rao đêm, những câu mời gọi, vị ngọt của bát hủ tiếu đêm khuya, mùi thơm của món ốc xào, khói bốc nghi ngút hay chỉ đơn giản là vị ngọt thanh của ly nước mía thơm mùi những cánh đồng quê được bày bán trên vỉa hè. Đời sống ở phố cũng bình dị. Bình dị như một sớm mai thức dậy ta lang thang ra phố và bắt gặp bóng dáng những chiếc xe đạp chở trên mình bao sắc hoa rực rỡ báo hiệu mùa đang sang.
Phố trong kí ức tôi còn mang bóng dáng của em. Của những ngày hồn nhiên ngây dại, yêu thương mà chẳng dám tỏ lời. Những con phố cùng em đi qua vẫn vẹn nguyện mùi hoa sữa thơm lừng trong trí nhớ. Ngày đó, em nhỏ bé, tôi nhỏ bé, nép mình vào phố đêm…
Nhiều đêm tôi vẫn mơ thấy mình trở về trong bóng dáng ngày xưa lang thang trên những con phố cũ, tìm lại nụ cười, ánh mắt, giọng nói của bao người thân quen.  Có biết bao điều tôi muốn nói với phố, cùng phố nhắc nhớ. Giữa dòng đời tấp nập, những góc phố thân thương vẫn níu giữ bước chân tôi trong mỗi lần đi về để rồi một ngày trở lại, phố với tôi là tri kỉ, là người thương, là một góc thân thương tôi luôn muốn tìm lại. Tôi biết, trong lớp lớp những người đi ngang phố rồi đây sẽ có người lưu luyến quyết chọn phố làm nơi chốn để gắn bó suốt đời, và cũng sẽ có những người như tôi, tuy không sống ở phố nhưng vẫn dành trọn tình yêu của mình cho phố, cho những góc thân thương giờ đã thành kỉ niệm, mãi mãi là kỉ niệm ở trong lòng.

Nguyên Hạnh
(Nguyễn Thị Hạnh)



Đọc tiếp…

ĐỪNG BỎ QUÊN PHẦN THƯỞNG XỨNG ĐÁNG NHẤT CỦA EM (Ghi chép của anh Nguyễn Thanh Hải)

05:10 |

Sáng nay lúc 9 giờ vào quán bún nghe bàn bên cạnh bàn chuyện bế giảng năm học với thái độ hết sức gay gắt, hỏi ra thì chuyện là thế này : Qúy bậc phụ huynh có con em đang theo học tại một trường tiểu học, sáng nay được mời đến họp phụ huynh cuối năm. Sau khi nghe đại diện hội cha mẹ học sinh (CMHS) thông báo về quỹ đóng góp từ đầu năm, báo cáo thu chi và xin ủng hộ thêm để liên hoan cho các em, góp thêm để mua quà làm phần thưởng cho hs và quà lưu niệm cho cô giáo. 

Lớp có 15 em đạt danh hiệu hs giỏi nhưng chỉ có 10 phần quà từ hội CMHS, 5 phần còn lại ban đại diện CMHS của từng lớp đóng góp thêm. Cái này nghe đã hơi khó lọt nhưng đến phần thông báo lễ bế giảng mỗi lớp chỉ có 5 em được đến trường tham dự và nhận phần thưởng thì phụ huynh nổi cáu. Theo giải thích của hội CMHS và cô giáo thì khuôn viên sân trường chật hẹp, hs lại đông. Ngoài ra còn làm sân khấu và bố trí chổ ngồi cho đại biểu nữa. Thì ra mục đích chính của lễ bế giảng là mời nhiều đại biểu, báo cáo thành tích với lãnh đạo là chính còn việc trao phần thưởng chỉ mang tính tượng trưng. Lễ bế giảng là tổng kết năm học qua đó, tuyên dương những em có thành tích tốt sau một năm học tập, các em là thành phần chính được quyền tham dự thì lại bị hạn chế số lượng, phụ huynh nổi cáu là điều dễ hiểu. 

Việc trao phần thưởng trong lễ bế giảng cho các em đạt thành tích cao trong học tập không chỉ là phát quà mà còn là nguồn động viên, khích lệ cho những em chưa đạt được xem đó làm gương để phấn đấu thì đã bị nhà trường bỏ qua một cách đáng tiếc. Tội nghiệp cho các em hs không được tham dự lễ bế giảng, biết làm gì đây khi phần thưởng xứng đáng nhất của các em đã bị bỏ qua một cách oan uổng vì người lớn chỉ lo chạy theo thành tích của chính mình.



Đọc tiếp…

KHOẢNH KHẮC NGÀY TÀN (Tản văn của Nguyên Hạnh)

04:55 |

Một ngày sắp qua đi khi đằng tây mặt trời chực rơi xuống, chỉ còn lại vài tia nắng lẻ loi ưa rong chơi chiếm ngự bầu trời chiều. Từng đàn cò trắng vội vã bay về nơi trú ngụ và theo đó những áng mây đỏ rực vầng vũ quấn vào nhau hừng sáng một khoảng trời chiều.

Nắng lúc này đang dần lịm tắt, hắt bóng chiều đỏ rực xuống dòng sông xanh thẳm, mây vồn vã về trời và gió cuộn tròn ôm vội lấy những vạt tóc đen.

Dường như ta luôn nhen nhóm trong mình một nổi buồn khôn cưỡng khi cái khoảnh khắc cuối ngày ấy chợt đến, dù cho nó đã hình ảnh lặp đi lặp lại ngày này qua ngày khác, tháng này qua tháng khác, năm này qua năm khác. Cũng thật lạ phải không! Nếu người ta luôn ở trong tâm trạng háo hức khi chứng kiến khoảnh khắc một ngày mới đang đến bao nhiêu thì  người ta lại có thêm nhiêu lí do để buồn bã, âu sầu vào cái khoảnh khắc ngày đang dần khép lại.

Có thể nói, khoảnh khắc khi một ngày dần khép lại là cái khoảnh khắc mà ở đó nổi buồn luôn có đủ lí do để tìm cớ vực dậy. Khoảnh khắc ấy đi qua một cách nhanh chóng như người ta đẩy một cái chuông. Vậy mà, giữa vẻ yên tĩnh và lắng đọng của một buổi chiều tiếng chuông ấy ngân vang kéo theo những dư âm buồn đến lay lắt. Khoảnh khắc ấy khiến người ta vội vàng tự vấn lòng mình:“‘Liệu đã làm được gì, ngày hôm nay?’ ‘Liệu sẽ có bao nhiêu buổi chiều ngồi tựa cửa ngó bờ kè, kênh rạch thế này?’. ‘Và liệu vào những buổi chiều ấy, ta còn có thể thong thả ngồi đây để mặc nổi buồn dẫn dắt nhau tự do rong ruổi?’”. Dường như, khoảnh khắc một ngày trôi qua bao giờ cũng mang theo những nổi buồn xao xác, tựa như có ai đó chợt về gõ nhẹ kí ức một thời đã nguôi ngoai…

Có thể khung cảnh của một buổi chiều tự thân nó đã mang những nổi buồn sẵn có và con người chỉ là kẻ đi ngang qua, vô tình cảm được cái buồn đó để rồi bị nó dẫn dắt mà cùng lòng mình hòa chung một nhịp điệu. Có gì buồn hơn khi một buổi chiều ngồi tựa cửa nghe gió thổi hắt hiu mà lòng co ro, xờ xạc; có gì buồn hơn khi một chiều bước chân ra trước cửa đưa mắt nhìn trời đợi mây trôi, nghe tiếng lá rơi cuốn nhau đi xào xạc, đâu đó tiếng gà con tíu tít gọi mẹ về. Trước nhà, vài đứa trẻ mục đồng  đầu trần, chân đất,  mặt mày le m nhem tíu tít gọi tên nhau. Đứa dắt trâu, đứa kéo cày lăn tăn sánh bước bên nhau, bỏ lại phía sau tiếng nói cười rôm rả  cùng một góc cánh đồng đang dần bị bóng tối bao quanh. Từng đàn còn trắng cũng nối đuôi nhau sải cánh bay về trời để lại cánh đồng rộng thênh với những bông lúa  trăng trắng, ngã nghiêng, xiêu vẹo trước gió chiều, chỉ trơ trọi còn đó tiếng ếch nhái ỉ ôi mà chẳng có thanh âm nào đáp lại. Chiều thật buồn!

Ngày sắp tàn, mẹ về nhà đầu tóc lấm lem, bóng dáng liêu xiêu trong chiếc nón cời nham nhở. Bố mồ hôi nhễ nhại nhưng giọng vẫn trầm ấm, í ới gọi vọng từ ngoài sân: “ Rót bố cốc nước con ơi!”. Cả nhà ngồi trước mái hiên, rôm rã chuyện trò chuyện mùa màng, được- mất  rồi cùng hít hà cái vị cay nồng khi khói chiều bám vào cánh mũi. Tiếng cạo cơm vang lên khèn khẹt. Mái nhà ai bếp lửa bập bùng.

Xa xa, ngày nhập nhằng chực trôi vào bóng tối, gió tung bay những vạt áo cũ nhèm. Bóng tối dày đặc đang lập lòa buông xuống. Những bóng người hối hả, tất tả bên những gánh rau, gánh cỏ, chân đi thoăn thoát quăng vội vài câu đùa giỡn tầm phào rồi vội vã trở về để lại một mảng chiều đông đặc, mặc bóng tối tràn xuống bao vây…

Có lẽ các nhà văn, nhà thơ cũng đã đồng cảm và bắt nhịp được cái khoảnh khắc ấy mà tự bao giờ  hình ảnh của những buổi chiều tà cứ mãi xuất hiện trong những trang văn học như một cách dẫn dắt và kết nối để tác giả miêu tả không gian làng quê với những mảnh đời chấp chới buồn thương.  Để rồi, ngay khi  khoảnh khắc chiều tà vừa hiện diện là bao nhiêu nổi buồn lại kéo nhau vực dậy mà xăm xỏa, quặn thắt lòng người. Thế là những buổi chiều tà cứ mãi là những khoảnh khắc buồn trong mắt người đời dù cho những con người đang sống nơi đó vẫn không ngừng gắng gỏi, tất bật với bao cuộc mưu sinh.

 Chẳng biết ai mang nổi buồn thả vào thinh không để những buổi chiều tà cứ mãi khiến lòng buồn đến quay quắt- một nổi buồn ngay khi cuộc sống đang không ngừng chuyển động. Nổi buồn xuất thân từ cái thiếu và những ước mong một cuộc sống đủ đầy.

Chiều nay, như bao buổi chiều đã thành mặc định lại về giữa không gian làng quê đặc quánh nổi buồn, đậm chất thê lương. Ta nghe gió chiều thoảng đưa, lùa vào khóe mắt, đâu đó vọng tới câu ca:
“ Ai về người nhắn dùm ta, nổi buồn khi ấy bao giờ nguôi ngoai”
Lại nghe như có một nổi buồn đang len lỏi. Tự khi nào ngày đã tàn, vội vã rơi vào đêm…

Nguyễn Thị Hạnh
CHS - thôn 4



Đọc tiếp…

GIÁ NHƯ EM ĐỪNG NÓI (Tản văn của anh Nguyễn Thanh Hải)

17:10 |

Những cơn mưa chiều làm cho bầu không khí của mùa thu Phương Nam trở nên dể chịu hơn. Cái oi bức của mùa hè bị đẩy bay đi mất, những cánh rừng đã chuyển sang màu cỏ úa. Từng chiếc lá vàng rơi nhẹ theo từng cơn gió xuống mặt đường và bị cuốn vèo theo mỗi chuyến xe qua. Thong thả chạy xe máy qua những cánh rừng đang thay lá cảm nhận mùa thu vàng trong nỗi nhớ mênh mang.

Đang thả hồn mơ mộng thì chuông điện thoại reo, từ máy bên kia tiếng anh hỏi. Chú đang ở đâu đấy, tranh thủ chạy về làm vài li nhé! Thật tuyệt, lời mời đúng lúc khi tâm hồn đang cần được một chút men để cho sự cảm nhận về mùa thu thêm phần thi vị. Tôi liền phóng xe một lèo đến nơi anh hẹn. Quán nhậu đồng xanh được làm bằng lá dừa và tre nằm nép mình bên một dòng sông tạo cho khách một cảm giác chân quê mộc mạc. Những cơn mưa đã cuốn theo đất đỏ bazan của miền cao nguyên, nơi thượng nguồn của dòng sông. Biến màu xanh hàng ngày trở thành màu đỏ quạch. Gọi vài món nhậu cùng thùng bia mấy anh em bắt đầu lai rai thưởng thức. Khi men bia đủ để khiến cho chàng mục đồng thở thành thi sĩ thì cái máu văn nghệ mới lại bắt đầu. Làm vài tiếng karaoke đi, anh đề xuất. Không có sự phản đối nào cho ý kiến của anh. Tạm dừng cuộc vui theo kiểu kết thúc tăng 1 đi tăng 2, mấy anh em kéo sang phòng karaoke cùng chung một quán. Lại thêm một thùng bia và vài con khô mực, những giọng ca khàn khàn theo kiểu khi lên rừng, lúc xuống biển thoải mái thoát ra. Kết thúc một bài hát thì những li bia được cụng nhau lách lách. Hát, uống, khui bia mãi cũng chán. Một người nói, để tôi gọi vài cô bạn tới chung vui nghe; oh! Lại một ý kiến hay, lại những cái gật đầu kèm theo từ ok hay quá, hay quá, khoảng 15 phút sau có 3 cô gái với tà áo dài tha thướt bước vào. Ôi! Nếu những tà áo dài ấy được ngự trên những chiếc xe đạp chạy chầm chậm trên lối mòn xuyên qua những cánh rừng mùa thu thì đẹp biết chừng nào, thật tiếc quá!

Lại cụng li, những lon bia được bật lên nghe bộp bộp. Thiếu người rồi tiếng ai đó la lên, không sao, để anh mày gọi cho, anh nói và móc điện thoại gọi cho ai đó, khoảng 30 phút có hai cô gái bước vào. Cả hai xuất hiện trong bộ đồng phục của nhân viên công sở, chiếc áo sơ mi kẻ sọc bó sát người được khoác ngoài bằng chiếc áo vét nữ, chiếc váy dài trên đầu gối khiến cho cả hai trở nên đẹp và lịch sự. Không biết có phải do men bia đã làm cho chếnh choáng hay vì sự có mặt của hai người con gái ấy làm tôi đứng không vững, nên khi ngồi xuống bất ngờ ngồi lên túi xách em. Ui cha! Anh làm gãy cái gọng kiếng của em rồi, tiếng em thỏ thẻ. Ồ anh xin lỗi! Thôi để anh mua lại cái gọng kiếng cho em nhé, tôi nói. Sau khi uống thêm vài lí thì có điện thoại phải đi công việc, tôi đứng lên chào mọi người và nói với em, khi nào em về điện thoại cho anh để anh mua lại cặp gọng kiếng đền em nhé! Nói chuyện xong tôi đưa cho em tấm danh thiếp của mình. Bất ngờ anh hỏi, cái gọng đó bao nhiêu? Hai trăm rưỡi em trả lời, anh móc luôn tờ 500 ngàn đưa cho em và nói, em cầm về mua cái mới, anh đền thay cho thằng em anh đó. Tôi không quên bắt tay cảm ơn anh và xin phép về trước.

Khoảng 6 rưỡi tối, đang chờ chạy lại chương trình của cái máy tính thì em gọi, anh ơi xe em bị hư rồi, anh có rảnh không chở dùm em về tí. Oh mà xin lổi cho anh hỏi em là ai và ở đâu vậy nhỉ? Hồi chiều em mới hát karaoke với anh nè! Anh ngồi làm gãy cái kiếng của em đó. Không nhớ hả? Oh! Anh nhớ ra rồi xin lổi em nhé! Khoảng15 phút nữa anh tới nếu như em không vội. Xong việc, tôi chạy xe đến và em vẫn đứng chờ, sau cặp kiếng nhìn em có vẻ trí thức và đẹp hơn đấy, tôi nói. Em cười và nói cảm ơn anh! Em lại nói hồi chiều đến giờ em chưa ăn gì, đói bụng quá. Kiếm gì ăn đi anh. Đi ăn phở nhé, tôi nói, em vui vẻ gật đầu. Kêu 2 tô phở tái, em gọi thêm cho mình một chén tái chín và một cái trứng, tôi hơi giật mình với cái nhà máy xay xát của em. Vừa ăn tôi vừa hỏi, em công tác ở đâu? Dạ, em làm bên công ty mỹ phẩm đó anh. Ăn xong em hỏi giờ anh đi đâu? Anh đi chơi tí em có đi không, tôi rủ em thật tình. Em nói, đi chơi cũng được nhưng em đi đắt lắm đó. Ơ ơ là sao hả em tôi hơi bị bất ngờ vì chưa hiểu hết câu. Là nếu em đi thì . . . .

Tôi chợt hiểu lại thêm một tâm hồn lạc lối giữa rừng đêm. Thôi anh bận rồi, em ở đâu để anh đưa về nhé, vặn mạnh tay ga tôi phóng nhanh hơn. Đến nơi, em bảo dừng ngoài đầu hẻm, mà thú thật lúc đó em bảo chạy vào thì tôi cũng xin thôi! Em xuống xe, nhoẻn miệng cười nói tiếng cảm ơn và không quên ngỏ lời hôm nào gặp lại. 

Tôi quay xe trở về với bao dòng suy tưởng; giá như em đừng nói câu ấy, giá như tôi đừng nhận lời đón giúp em, cũng đừng đi ăn tối thì hay biết mấy. Cái cảm nhận ban đầu cùng cảm xúc của người đàn ông không bị bay vèo khi em thốt ra lời nói ấy. Em xinh như bông hoa nhưng em có biết được đâu là con bướm độc để em phòng tránh? Nếu bất cẩn và không may mắn thì biết đâu một ngày em sẽ trở thành hoa éo, cành khô. Tại sao em phải vội vả kiếm tiền theo cách ấy? Em còn quá trẻ, tương lai còn dài cuộc đời này còn rất nhiều cơ hội cho em. Trời đêm có phần se lạnh, tôi kéo cao cổ chiếc áo khoác, những chiếc lá mùa thu rơi trong đêm xào xạc, tôi thầm cầu mong rằng trong những chiếc lá vàng kia đừng có chiếc lá nào rơi xuống cuộc đời em!

Thu phương nam 2014
Nguyễn Thanh Hải





Đọc tiếp…

NHỮNG CHIỀU MÙA ĐÔNG (Tạp bút Phạm Tuấn Vũ)

02:27 |

Có những chiều như buổi chiều nay, trời mưa không ngớt, cả thành phố chìm trong lạnh vắng. Ngoài đường mưa triền miên người qua rất vội, những hàng cây đứng lặng lẽ cúi đầu. Xa quê đã lâu, chợt lòng mình thấy lạnh, bỗng nhớ về bếp lửa ngày xưa. Quê nhà bây giờ cũng vào mùa mưa rồi, không biết chái sau nhà cha đã lợp lại tôn chưa…

Có những chiều mùa đông rất lạnh. Quê tôi ở miền núi cao, mùa mưa đến sớm và hằng năm gió mùa đông bắc thổi về nhiều hơn. Đó là những ngày núi rừng chìm trong màn mưa dày u ám, cả quê nghèo vắng lặng đến u buồn. Những ngày trở lạnh và rét đến rất nhanh, mẹ phải tranh thủ vá lại mấy chiếc áo ấm cũ đã sờn chỉ cho cả nhà. Còn cha đan mấy tấm phên che lại chuồng bò và sửa lại mái tôn chái bếp mỗi năm thường hay giọt.

Có những chiều đông mùa đông rất buồn, mẹ vẫn hay thở dài không biết ngày mai phải làm gì, gạo trong nhà sắp hết. Còn ba tôi vẫn hay ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế tre đã cũ trông ra ngoài trời. Tôi nhớ mãi những chiều như thế, cha châm điếu thuốc rê ngồi im không nói gì, ánh mắt đăm đăm. Tôi biết đó là những lúc cha nghĩ về những gì đã qua, là những năm tháng ở chiến trường K bên đồng đội, là những ngày sau khi giải ngũ phiêu dạt khắp trong nam ngoài bắc kiếm tiền gửi cho mẹ ở nhà nuôi mấy anh em tôi. Đó là những mùa mưa cha phải xa nhà, vì ở quê tôi mùa mưa người ta không có việc gì làm cả. Đó cũng là những mùa lạnh nhất tuổi thơ tôi.

Quê nhà miền núi mỗi mùa mưa về buồn hiu hắt. Nhưng nơi ấy tôi đã có một tuổi thơ êm đềm với những niềm vui đơn sơ bé nhỏ. Nhớ những chiều mưa dầm mái tôn sau nhà giọt khắp nơi, mẹ bảo tôi mang chậu hứng nước mưa. Những chiều bão về, cha cùng tôi cởi trần dầm mưa mang bao đất lên chằn lại mái nhà, người ướt sũng, chân tay run lên vì lạnh nhưng lại rất vui. Có những chiều chập choạng tối, gió mùa đông bắc lọt vào phên từng cơn lạnh, cả nhà ngồi quanh bếp lửa bên bữa cơm chiều. Chẳng có gì ngoài rổ ngọn rau lang luộc, một ít mắm kho với đĩa dưa môn mà sao thấy ấm lòng.

Ngày xưa những chiều mưa đổ, cha lặn lội ra đồng thăm đó, rồi mang về cả giỏ cá rô, cá tràu. Cả buổi cha ngoài đồng ướt lạnh, nhưng đổi lại anh em tôi có bữa cơm tối với cá kho thật ngon, và cha tôi cười hiền lành nhìn bọn tôi ăn hết nồi cơm độn sắn. Có những chiều chẳng biết làm gì, mẹ ra vườn nhổ mấy gốc sắn về luộc cho cả nhà. Bên rổ sắn nóng hổi còn nghi ngút khói và bếp lửa đang cháy xì xèo, cả nhà tôi ngồi nghe cha kể chuyện ngày xưa ở chiến trường nước bạn sáu tháng mùa mưa...

Chiều nay trời lại mưa triền miên, gió mùa đông bắc về rồi. Chợt thấy nhớ mẹ cha, nhớ những chiều mùa đông tuổi thơ nơi quê nghèo rừng núi. Gió lạnh về không biết cha mẹ đã sắm áo ấm chưa…

Trúc Chi
Phạm Tuấn Vũ



Đọc tiếp…