Home » TRANG VĂN
NẮNG VỀ NGANG NGÕ (Trần Nguyên Hạnh)
12:44 |Mùa hè về trong từng vệt nắng long lanh rơi rớt trên hàng rào, ngõ nhỏ. Nắng hè có mùi thơm của rơm rạ đương khô, của lúa mới vàng ươm đang phơi trước hiên nhà.
Nắng thoảng mùi cỏ non thanh khiết, thoảng mùi đất đai quen thuộc. Nắng xôn xao trong ánh mắt khóe môi người người. Những ngày ấy, lòng cảm thấy rộn ràng niềm vui. Đi qua những ngày âm u, chợt thấy yêu biết bao những ngày nắng.
Ngày nhỏ, bàn học luôn đặt cạnh cửa sổ để nắng mai len lỏi vào trong phòng. Từ nơi đó, đôi mẳt trẻ thơ có thể nhìn thấy những vệt nắng long lanh rơi trên đôi cánh chuồn chuồn đang chao lượn trước hàng rào, nhìn thấy những dây tơ hồng đội nắng giăng mắc khắp nơi, nhìn thấy màu đỏ thắm của râm bụt, nhìn thấy từng khoảng nắng óng ánh rơi xa xa trên mái ngói. Trong mắt một đứa trẻ, những vệt nắng cũng thật diệu kỳ.
Những ngày nắng cũng là lúc vụ mùa đương thu hoạch. Còn nhớ ngày nhỏ, đám trẻ con chúng tôi thường tụ tập ra những ụ rơm chơi trò trốn tìm. Những khúc hát đồng dao ngân nga rộn ràng khắp đồng làng ngõ nhỏ. Sinh ra từ ruộng đồng, trẻ con ở quê xem nắng như một người bạn. Chúng có một tuổi thơ hồn nhiên như nắng. Dù vậy, từ nhỏ những đứa trẻ thôn quê đã ý thức được việc phụ giúp ba mẹ những công việc đồng áng. Mỗi khi mùa gặt về, lũ trẻ xúm xít khắp đồng làng như là lực lượng chủ lực. Lớn lên từ những tháng ngày ấu thơ hiếu động, suốt ngày bầu bạn với nắng nên hầu hết đứa trẻ thôn quê thường có làn da rám nắng, vẻ ngoài dù không sáng sủa và tinh tươm như trẻ con ở phố nhưng nụ cười chân chất mộc mạc vẫn luôn hiện diện trên khóe môi đầy mê đắm.
Trẻ con ở quê luôn mong chờ những ngày nắng bởi chúng sẽ được chơi đùa nhiều hơn. Không có tàu điện, xe hơi để chơi, không có trung tâm thương mại để đến, chúng chỉ có một không gian tràn ngập màu nắng mới với những trò chơi dân gian. Nỗi khi nắng về lũ trẻ háo hức rủ nhau ra trước hiên nhà bày đủ trò để chơi đùa. Nào là nhảy dây, lò cò, chơi năm mười, chơi ô ăn quan… Tất cả những trò chơi quen thuộc dù đã chơi đi chơi lại không biết bao nhiều lần nhưng mỗi lần chơi niềm vui bao giờ cũng nhân lên gấp bội. Chúng cứ bày hết trò này đến trò khác trong niềm phấn khởi như thể ngày mai sẽ chẳng còn được chơi nữa. Những ngày hè thơm nồng mùi nắng ấy làm nên một góc nhỏ chan chứa kỷ niệm tuổi thơ mà mỗi khi nghĩ về, bao giờ khóe môi cũng rạng rỡ nụ cười.
Tôi thường lang thang trong những buổi chiều vàng nắng và bắt gặp đâu đó hình ảnh của mình, khi nhìn thấy khung cảnh những đứa trẻ quê cùng nhau thả diều. Hình ảnh ấy gợi nhắc trong tôi về một miền ký ức xưa, của những ngày thơ ấu, bé nhỏ trong cái cầm tay của bà, của mẹ chạy theo con diều, rượt đuổi những vạt nắng yếu ớt cuối chiều. Tôi lại nhớ về mẹ, về bà trong những ngày dãi dầu đội nắng buôn gánh bán bưng. Nắng oằn trên đôi vai họ bao nhọc nhằn của cuộc sống mưu sinh. Nắng để lại trên mái tóc họ màu của thời gian khắc nghiệt, để đổi lấy cho chúng tôi những hồn nhiên, ấm áp và đủ đầy.
Cứ mỗi lần trở về quê thong thả dạo bước trên những con đường làng rợp bóng cỏ cây giữa một chiều vàng nắng và vươn mũi hít hà mùi thơm của rơm rạ trong tiếng nói cười rộn rã của đám trẻ con bao giờ tôi cũng cảm thấy lòng bình yên khôn tả như được trở về những ngày còn thơ bé. Tôi yêu những ngày hè, yêu những vệt nắng óng ánh rơi trước hiên nhà, yêu giàn râm bụt đang kiêu hãnh khoe mình trong nắng, yêu biết cái bao dáng vẻ tảo tần của bà, của mẹ. Dù xa quê đã lâu, mỗi năm chỉ có dịp về quê một hai lần, nhưng bao giờ tôi cũng cố gắng thu xếp về dịp hè. Với tôi những mùa hè nơi quê nhà như một bản nhạc tươi vui của cuộc sống luôn vẫy gọi. Khi nắng vàng trải dài khắp ngõ nhỏ, những tin yêu và hy vọng bỗng trỗi dậy hồi sinh.. Mỗi tia nắng như đem theo một niềm hy vọng mới, thắp lên trong tôi những tin yêu với cuộc đời.
Trần Nguyên Hạnh
THẦY CÔ TÔI NGÀY ẤY (Tạp bút Phạm Tuấn Vũ)
07:44 |
Có một thời, thầy cô tôi sau buổi lên lớp, có người vào rừng đốn củi về đổi gạo, có người ra đồng gặt mướn, có người ra sông đánh lưới cải thiện bữa cơm chiều vốn không ngày nào đi chợ. Nói ra có lẽ chẳng ai tin. Nhưng thật đã có một thời như thế, lam lũ đói nghèo, thầy cô tôi ngày ấy cũng khó khăn, thiếu thốn mọi bề, một thời bây giờ nhắc lại không ai dám nghĩ đến, và thế hệ trẻ bây giờ chắc cũng chẳng ai có thể hình dung được.
Đó là những năm cuối thập niên 80, đầu thập niên 90 của thế kỷ trước. Quê tôi là một xã miền núi cao, thuộc diện nghèo nhất nhì trong huyện. Các thầy cô tôi ngày ấy một phần là người tại địa phương được cho đi học bổ túc rồi về đứng lớp vì ngày đó thiếu rất nhiều giáo viên, phần còn lại là những thầy cô được chuyển công tác từ nơi khác về. Người ở quê đã nghèo thiếu lắm rồi, người được chuyển đến còn chật vật hơn nữa.
Có một thời các thầy cô tôi ở chung trong một khu nhà tập thể dành cho giáo viên lợp tranh và che bằng phên tre, hễ mưa là nước giọt không chừa chỗ nào; một thời các thầy cô tôi quanh năm lên lớp bằng một bộ đồ tây mặc đến bạc màu sờn vải, bữa cơm nhiều khi phải độn thêm sắn và thức ăn chủ yếu là rau. Ngày ấy lương giáo viên không đủ sống, các thầy cô tôi sau tiết dạy trên trường hầu như ai cũng kiếm việc làm thêm, thậm chí cả những việc chân tay nặng nhọc vốn không quen với người đứng trên bục giảng. Đó là những năm tháng gian khó không thể nào quên mà sau này mỗi lần về thăm lại trường xưa thầy cũ, thầy cô tôi thường nhắc lại cùng nhau.
Cuộc sống các thầy cô ngày ấy chật vật vô cùng, nhưng đổi lại giữa các cô thầy và người dân quê tôi có nhiều kỷ niệm ấm lòng, theo mãi nhau đi qua bao nhiêu đổi thay của cuộc sống. Người quê tôi ngày ấy nghèo lắm, quanh năm làm tắt mặt nhưng nhà nào cũng thiếu ăn. Vậy mà giàn mướp hàng cà ra quả, người làng tôi lại mang đến biếu các thầy cô. Mỗi khi đào khoai lang hay nhổ củ sắn, thể nào bà con trong làng cũng mang đến góp với các thầy cô một thúng để nấu độn với cơm ăn cho đỡ đói, nhất là những ngày mưa dầm quê tôi rất lạnh. Bọn nhỏ học trò chúng tôi ngày đó đứa nào cũng lem luốc, ngày nào sau buổi đến trường cũng ra đồng chăn trâu, tát cá, vào rừng hái rau. Thỉnh thoảng bọn tôi cũng mang cho các thầy cô vài xâu cá đồng, vài lọn rau rừng, các thầy cô vui lắm.
Ngày ấy kinh tế còn chưa phát triển, người quê tôi làm ăn thủ công nên chẳng bao giờ đạt năng suất cao cả. Làm đủ ăn đã là mơ ước lớn của bà con quê tôi. Có nhiều lần thầy cô tôi đến nhà bà con trong làng, chỉ cho họ những tri thức khoa học về chăn nuôi, trồng trọt. Thậm chí vào mùa vụ, nhiều thầy cô cũng xuống giúp dân làng gặt hái. Mỗi mùa mưa bão về, thầy cô tôi ngày ấy hay đến giúp các gia đình đánh phên, đan tranh, sửa lại nhà cửa. Cứ như thế, người quê tôi coi các thầy cô như anh em, con cái trong nhà.
Có một thời như thế, các thầy cô của tôi thiếu thốn từng bữa cơm cho đến chỗ ăn ở nhưng chưa khi nào hết lòng hăng say, yêu nghề. Có thể sáng nhịn ăn lên lớp, có khi bộ đồ tây đã quá cũ rồi nhưng chưa bao giờ các thầy cô tôi bỏ một tiết dạy nào. Một thời khổ cực đến đỗi lương giáo viên chỉ đủ mua được hơn chục cân gạo nhưng các thầy cô tôi không một ai bỏ nghề. Dù cho có những khó khăn, thiếu thốn, các thầy cô tôi vẫn đứng vững trên bục giảng, dạy cho từng thế hệ lớn lên, vun đắp cho từng học trò ước mơ thay đổi tương lai bản thân và quê hương. Có một thời khó nghèo như thế, nhưng mỗi lần nhắc đến, tôi lại thấy ấm lòng bởi những kỷ niệm yêu thương và tự hào vì tôi được học những người thầy nghĩa tình, đáng kính ấy.■
Phạm Tuấn Vũ
Nguồn: Tạp chí VHPG số 189
TÌM VỀ VỚI CỎ (Tạp bút Trần Nguyên Hạnh)
07:40 |
Thi thoảng lạc trong những trầm tư mỏi mệt của đời, tôi thường hướng tâm hồn mình về những hình ảnh xanh non tinh khiết của cỏ cây nơi quê nhà. Một mảnh vườn nhỏ, con đường cỏ mọc còn đẫm sương mai mỗi sáng tung tăng đến trường. Chỉ thế thôi đã có thể níu giữ bước chân lang thang trong niềm mơ ước muốn được tìm về bên những tinh khôi của cỏ.
Với mỗi đứa trẻ thôn quê, tuổi thơ thường gắn liền với cỏ. Cỏ trên đồng mỗi chiều chăn trâu, cỏ ngoài ruộng những sớm mai cùng mẹ ra đồng tưới rau, hái đậu, tỉa bắp. Ngày nhỏ cỏ theo em trong từng bước chân rong ruổi đến trường. Cỏ thân thương và gần gũi như chính tâm hồn nguyên sơ và trong sáng của trẻ con.
Còn nhớ ngôi nhà ngày xưa mọc đầy cỏ dại. Đi đâu cũng gặp cỏ mọc lên xanh ngát lối đi về. Thuở ấy, người thưa đất rộng, nhà ai cũng có một mảnh sân ngập đầy hoa nắng cho lũ trẻ chơi đùa. Hết bò lê chán chê ở sân nhà cả đám rủ nhau lặn lội ra đồng tìm cỏ đuôi gà rồi có lúc kéo nhau sục sọi vào bờ cỏ xanh cạnh ao làng, khao khát khám phá thiên nhiên bằng tâm hồn thơ ngây của những chú dế mèn đang lớn. Ở đó, lũ trẻ tìm được những bạn chuồn chuồn nhỏ có đôi cánh mỏng, những chú dế mèn, những cánh bướm vàng chập chờn trong buổi chiều tắt nắng… Và còn nhiều nữa, đơn sơ hoang dại là những bông cỏ lau, cỏ gà mọc chen chúc trong bụi cỏ mênh mông.
Theo năm tháng lớn lên bên cỏ, khắp ruộng đồng, đường làng, nơi nào có cỏ đều in dấu chân trẻ thơ. Từ những ngày thong thả bước đi trên bãi cỏ xanh non bên nhà, giờ đây đôi chân bé nhỏ đã có thể tự tin bước đi trên những con đường rộng lớn. Mặc dù không còn bé bỏng, cỏ vẫn ở bên quấn quýt nâng niu từng bước chân đi về.
Càng ngày đất chật, người đông. Khi chúng tôi lớn lên, bãi cỏ ngày xưa dần thu hẹp lại nhường chỗ cho những ngôi nhà mới xây. Đôi chân đám trẻ ngày nào không còn đẫm ướt sương mai của bãi cỏ xanh thời thơ ấu nữa. Một khung trời khác rong ruổi mệt nhoài với vô vàn thử thách đưa đôi chân mỗi người bươn chãi khắp mọi phương trời xa. Đôi khi đang chen chúc giữa đám đông nơi phố thị, lòng chợt thấy buồn khi ngước nhìn những tòa cao ốc ngất ngưởng trên phố mà nhớ biết bao bãi cỏ xanh rì nơi xóm cũ.
Người ta bảo rằng, đường đời sẽ chẳng êm ái như những con đường cỏ mọc xanh mởn lối đi về. Nhưng những ai từng lớn lên trên những xanh non của cỏ, được nuôi dưỡng bằng những điều mộc mạc và thuần khiết nhất sẽ biết cách vượt qua những khó nhọc của đời mà vươn lên. Và dẫu con đường đang đi không êm ái như con đường có cỏ non xanh mướt ngày còn thơ ấu, chỉ cần mỗi người biết giữ cho mình một tâm hồn xanh non như cỏ, một khí chất kiên cường mạnh mẽ như cỏ, những vất vả khó khăn trên đường đời sẽ chẳng thể nào quật ngã những bước chân kiên định.
Trần Nguyên Hạnh
Nguồn: Báo Quảng Nam
NGƯỜI ĐÀN BÀ KHÁT (Bút ký của Hàn Giang)
08:30 |
“Người đàn bà mặc áo hoàng hôn
Theo sắc cầu vồng đi về hướng Núi
Ở phía ấy . .. nơi Trường Sơn vời vợi
Tóc xanh xưa, hóa câu thề
Người đàn bà mặc áo màu đen
Chờ đợi người thương, không bao giờ về nữa . . .
Trong đôi mắt tưởng chừng như có lửa
Bỗng rực lên cơn khát giữa bao màu. . .”
(st)
Ngày mới lớn, tôi đã từng được đọc bài thơ trên cũng với tựa đề “người đàn bà khát”. Lời bài thơ tôi vẫn còn nhớ nhưng tác giả bài thơ ấy thì tôi lại quên mất, có lẽ do thời gian lâu quá! Tôi nhớ bài thơ vì cách gieo vần của tác giả rất hay, người đọc dễ thuộc, nhưng để hiểu và “cảm” được bài thơ thì ngày ấy tôi chưa hiểu lắm. Chắc khi nào gặp được một “người đàn bà khát” thì tôi mới hiểu, mới cảm nhận được hết về bài thơ ấy chăng! Rồi một ngày điều ấy cũng đã đến.
Sau nhiều lần xin xỏ, năn nĩ mãi tôi được một người anh giới thiệu cho đi theo một người tên Hùng. Anh Hùng là dân chuyên nghiệp trong giới buôn gỗ, lí do đi theo anh Hùng là cho tôi tập tành để học hỏi và nhận biết các loại cây. Nhưng mục đích chính của tôi là qua đó tiếp cận với những cánh rừng đang bị khai thác trái phép, trực tiếp quan sát và ghi hình (bằng biện pháp nghiệp vụ), thu thập tài liệu để viết phóng sự về rừng, về đường đi của những phiến gỗ.
Tôi và anh Hùng đánh một chiếc Lacetti lên đường, thẳng hướng Tây Nguyên. Tiết thu, trời Cao Nguyên sáng sớm và cuối chiều lúc nào cũng có sương mù bao phủ. Khí hậu se se lạnh, cái lạnh vừa đủ để cho những cô gái giấu mình trong những chiếc áo khoác, những chiếc khăn choàng cổ đủ màu sắc.
Nhưng hình ảnh làm tôi ấn tượng nhất là hôm ấy, khoảng 5 giờ chiều, sương mù phủ kín các cánh rừng, những con đường của phố núi chìm trong màu sương trắng đục, chúng tôi chạy ngang qua một ngôi trường THPT. Đúng vào giờ tan học, hàng trăm nữ sinh trong bộ áo dài trắng, khoác ngoài là chiếc áo len ngắn tay (đan theo kiểu gile) màu xanh ùa ra cổng. Màu trắng của những tà áo dài, màu xanh của những chiếc áo len, màu của sương mù, màu của cao nguyên tạo nên một hình ảnh làm cho bất kì ai cũng trở nên ngơ ngẩn, và tôi cũng đã ngẩn ngơ!
Tối đó, hai chúng tôi dừng chân nghỉ lại ở một nhà trọ, chủ nhà trọ là người quen của anh Hùng, khách ở lại đa phần là dân lái xe tải và dân buôn gỗ. Phía đối diện là một quán cà phê khá lớn so với thị trấn này, quán cũng là một tiệm may quần áo do một người phụ nữ tầm ngoài 30 tuổi làm chủ và hai cô nhân viên phục vụ. Cô chủ quán cà phê kiêm thợ may ấy là người phụ nữ đơn thân và rất xinh đẹp. Ngoài việc nhà trọ trên là nơi trao đổi mua bán, thương lượng giá cả cũng như cung cấp thông tin về cách vận chuyển, và hình thức thanh toán của dân làm ăn. Thì đối diện có một người đẹp đơn thân cũng là một lí do chính đáng mà cánh tài xế, dân buôn gỗ, các tay lâm tặc có số má hay chọn cái nhà trọ bình dân này để nghỉ lại qua đêm.
Ăn cơm tối xong là gần như đàn ông ở trong cái nhà trọ ấy “đổ bộ” hết sang quán cà phê đối diện. Tiêng kêu cà phê, tiếng cười đùa, hỏi thăm, chọc ghẹo khá ồn ào, và tất cả những câu hỏi đều tập trung về một người, đó là cô chủ quán. Tôi với anh Hùng chọn cái bàn ở một góc, cô chủ quán bước tới cúi đầu chào anh Hùng, vì có lẽ anh là khách quen và hỏi. Anh Hùng uống “nâu nóng” hả, và đưa mắt nhìn tôi; còn anh uống gì? Cho anh một li trà đào nóng, thêm vào một li rhum với một bình trà nóng. Cô hơi ngạc nhiên vì món đồ uống có phần hơi lạ, và tôi một gã đàn ông lại càng lạ hơn. Khoảng 15 phút sau cô mang ra cà phê cho anh Hùng, trà đào cho tôi, thêm vài lát chanh và một chai rượu Rhum Chauvet đỏ loại 1 lít.
Cô cất tiếng, cái này em chưa pha bao giờ, anh tự pha giùm em đi nhé. Tôi gật đầu và tự pha để thưởng thức món đồ uống theo gu riêng của mình. Trong cái lạnh của đêm cao nguyên, hương vị của trà đào quyện với rượu Rhum tạo nên một cảm giác tuyệt vời đến tê đầu lưỡi. Thấy tôi uống có vẻ lạ nên anh Hùng bảo, chú pha cho anh một li để uống thử xem nào. Hồi trước anh cũng hay uống chanh rhum nhưng lâu quá rồi không uống nữa, hôm nay lại thấy cái vụ này hơi lạ thế. Tôi gọi thêm một li trà đào và pha cho anh một li, vừa nhấm nháp anh gật gù ra chiều thích thú lắm. Được đấy, kiểu này chắc làm vài ba li là về ngủ một giấc ngon đây, hay là hai anh em mình pha một ca làm hết bố cái chai này luôn cho nó sướng. Tôi cười, đâu có được anh, loại này mình uống theo kiểu Cocktail hoang dã thôi. Ngồi một lúc hai anh em tính tiền rồi về, anh Hùng trả luôn tiền chai Rhum Chauvet đỏ nhưng gửi lại, nói để bữa nào quay lại pha uống tiếp.
Hai ngày sau chúng tôi quay lại, vẫn ở cái nhà trọ ấy, buổi tối cũng quán đó với li trà đào pha rượu rhum đỏ. Có điều lần này cô ấy gọi tôi với cái tên là anh Rhum Rhum, một cái tên nghe cũng lạ lạ và nó có cái gì đó hơi tửng tửng thì phải. Tôi không buồn phản đối hay tán đồng vì nghĩ cho cùng mọi thứ ở đây, trong chuyến đi này rồi sẽ lướt qua như một cơn gió thoảng mùa thu của buổi chiều cao nguyên trong cái se se lạnh. Hai tuần sau anh Hùng lại kêu tôi đi với anh, lỡ đóng vai phải nhập vai cho trọn, tôi lại mang balo theo anh lên đường. Chuyến này chúng tôi đi hướng khác, nhưng sau một tuần thì lại về cung đường lần trước, và cũng ghé qua ở lại nơi đó một đêm. Cô chủ quán có vẻ thân với tôi hơn, hay gọi anh Rhum Rhum nhiều hơn, mỗi khi nhìn tôi đôi mắt ấy cũng biết cười, và trong tôi có chút hoảng loạn.
Rồi chúng tôi trở nên thân thiết, không sâu lắm nhưng cũng vừa đủ để em kể cho tôi nghe về gia đình, về cuộc đời và nổi oan khiên của mình. Em sinh ra và lớn lên ở một miền quê ven biển, cũng giống như tất cả những người dân xóm chài, xóm vạn sống dọc theo miền duyên hải của Việt Nam. Đó là đàn ông đi biển, còn phụ nữ ở nhà làm nghề đan lưới, muối mắm, cá và làm những việc chạy theo chuổi liên kết của nghề đánh cá. Hạnh Duyên, cái tên của em nghe có vẻ như một người phự nữ hạnh phúc lắm, bởi có cả chữ duyên và hạnh, nhưng tên cũng chỉ là tên, và em lại có phần bi nhiều hơn nữa là khác.
Tốt nghiệp THPT xong em không thi đại học mà chọn học nghề may, sau đó về mở một tiệm may nhỏ ở quê. 22 tuổi em lấy chồng, nhà chồng thuộc dạng gọi là có của trong vùng. Với 3 chiếc tàu đánh bắt xa bờ có công suất 1.000CV, không phải gia đình nào cũng có, và một chiếc do chồng em làm thuyền trưởng. Em lấy chồng không phải nhà anh ta giàu có mà bởi chồng em là một chàng trai hiền lành, tốt bụng và rất có duyên. Do phải quanh năm lênh đênh trên biển, và những lúc lên bờ lại không phải là thời điểm thích hợp nên sau hơn 3 năm kết hôn hai vợ chồng vẫn chưa có con.
Tốt nghiệp THPT xong em không thi đại học mà chọn học nghề may, sau đó về mở một tiệm may nhỏ ở quê. 22 tuổi em lấy chồng, nhà chồng thuộc dạng gọi là có của trong vùng. Với 3 chiếc tàu đánh bắt xa bờ có công suất 1.000CV, không phải gia đình nào cũng có, và một chiếc do chồng em làm thuyền trưởng. Em lấy chồng không phải nhà anh ta giàu có mà bởi chồng em là một chàng trai hiền lành, tốt bụng và rất có duyên. Do phải quanh năm lênh đênh trên biển, và những lúc lên bờ lại không phải là thời điểm thích hợp nên sau hơn 3 năm kết hôn hai vợ chồng vẫn chưa có con.
Mọi thứ đang êm trôi, bỗng một ngày tai họa ập đến, một lần đi biển tàu chồng em bị sóng đánh chìm trong một cơn giông lốc. Trên tàu có tất cả 8 người, riêng 7 ngư phủ kia được tàu bạn cứu sống, còn chồng em nằm lại giữa biển khơi. Nước mắt em không còn để khóc, nỗi đau trong em không nói được thành lời trước mất mác ấy. Thế nhưng, cái đáng sợ nhất là sau khi chồng em mất, nỗi đau chưa kịp nguôi thì em mang thêm một nỗi đau mới. Nỗi đau bị mẹ chồng, chị em chồng, những bà cô chồng và người đời gán cho em cái tội người đàn bà “sát phu”. Sống trong sự ghẻ lạnh, hằn học của nhà chồng nhưng em phải cố, dù cha mẹ em đã nhiều lần muốn em về nhà. Em quyết định phải đợi đến mãn tang, như một cách trọn vẹn với người đã khuất và không muốn người khác có thêm lời nào nữa.
Thời gian dần trôi và cuối cùng cũng đến, sau khi mãn tang chồng em xin phép về nhà cha mẹ ruột. Nhưng những kẻ đặt điều hình như không chịu để yên, họ cứ muốn đổ tội lên em, muốn trút hết sự ghen tức, muốn mọi thứ xấu xa thuộc về em chỉ vì cái tội em quá đẹp. Đẹp và thánh thiện, mà thói đời luôn rất thật; đó là những người phụ nữ đẹp luôn bị ganh ghét, và nếu như có điều gì xảy ra thì họ phải hứng chịu sự nguyền rủa từ những kẻ xấu xa, xấu từ ngoại hình đến bản chất. Em không phải là ngoại lệ.
Không chịu nổi tiếng đời, không đủ sức để đứng vững trên mảnh đất quê hương, em tìm cách trốn chạy quá khứ, trốn chạy sự phẩn uất. Và cái thị trấn nhỏ của miền cao nguyên này đã kịp níu lấy chân em, cho em sự yên bình, tĩnh tâm vừa đủ để nỗi đau trong em có thời gian lắng đọng lại. Hơn 7 năm em chưa một lần về quê, ngày giỗ chồng em vẫn làm mâm cơm cúng tế, và em nói sau này có kết hôn lần nữa thì em vẫn làm nhiệm vụ này như em đã từng làm.
Tôi nhớ có lần em hỏi bất chợt; anh thấy em có giống người đàn bà “sát chồng” không? Em hỏi mà đôi mắt ấy nhìn tôi đắm đắm, như muốn đọc hết những suy nghĩ và tâm tư của một người đàn ông. Tôi lãng đi ánh mắt đó và trả lời một câu bâng quơ, có lẽ đó là câu trả lời ngu ngốc và vô nghĩa nhất trong cuộc đời tôi khi nói chuyện với một người phụ nữ. Sau một khoảng im lặng, em hỏi tiếp một câu làm tôi toát mồ hôi; anh có sợ em không? Tôi trả lời, em hiền như thỏ mà tại sao anh phải sợ. . . ! Và tôi biết câu trả lời của mình chệch đi một góc 120 độ.
Thời gian cứ trôi đi trên những cánh rừng, trôi theo những cơn gió mùa hè cuốn tung đất đỏ, trôi cùng những mùa thu lá rụng và cũng cuốn trôi đi mọi thứ. Một ngày em hẹn tôi lên chơi, em rủ tôi vào buôn tìm mua một vài món đồ . Sau một hồi dạo quanh buôn làng, em rủ tôi ghé qua nhà già làng mua tặng tôi một hủ (ché) rượu cần, và cho em một hủ. Tối hôm ấy em cầm theo chai rượu Rhum Chauvet đỏ, một chai syrup Torani Peach, một hộp trà đào, chanh trái, bánh qui và xí muội sang chổ tôi ở. Em muốn tôi làm nhân viên pha chế với điều kiện phải pha hết, hai đứa uống hết nhưng không được làm cho em say. Và trong ngất ngây hơi rhum em cho tôi biết tháng sau em sẽ kết hôn, chồng em làm nghề thợ điêu khắc gỗ, không giàu có nhưng tính hiền và chìu em lắm. Anh ấy là trai tân nhưng rất yêu em dù em là một người đàn bà đã cũ. Nghe em nói tôi thấy mừng cho em, vì cuối cùng em cũng bước qua quá khứ, bước qua cái mặc cảm và nỗi sợ hãi vu vơ đã từng ngự trị một thời gian quá dài.
Trước khi chia tay em ôm tôi rất chặt, tôi không biết phải diễn tả như thế nào nhưng như bạn biết đấy. Khi ta ôm một thứ gì đó trong tay mà ta biết chắc là sau khi buông ra nó sẽ vĩnh viển thuộc về người khác, nó sẽ tan biến như sương mù trên miền đất đỏ, mặc dầu trước đó nó không thuộc về ta. Nhưng cái cảm giác tiếc nuối, một chút hụt hẫng, một chút mất mác và một khoảng bâng khuâng cũng đủ để làm cho tâm hồn trống đi một lúc.
Buổi sáng khi tôi về em và chồng sắp cưới đến tiển tôi, em hỏi; anh lên dự đám cưới tụi em chứ? Tôi gật đầu hứa, và đây là câu trả lời mà tôi dành cho em rõ ràng nhất. Chồng em bắt tay tôi rất chặt, em đưa mắt nhìn tôi, và tôi thấy trong đôi mắt ấy không còn anh mắt của “người đàn bà khát” nữa. Ánh mắt ấy đã trở nên dịu dàng hơn, có lẽ tình yêu mới không phải là cơn mưa rừng xối xả, nhưng chắc cũng đủ để làm ướt đi hết mọi gốc rễ tình yêu của một người phụ nữ trong em. Chồng em, anh ta là thợ điêu khắc, và nêu muốn làm mới bất cứ cái gì đã cũ anh ta đều làm được, chỉ cần thay đổi hình dáng một chút thôi đúng không em.
Xe lăn bánh tiến về thành phố, con đường trở nên xa hơn. Những cánh rừng hai bên đường đã bắt đầu trút lá, một mùa thu nữa lại về. Mùa lại tiếp mùa đi cùng năm tháng, đâu có cái gì là mới mãi với thời gian ./.
Hàn Giang
BA DẠY CON TỪ NHỮNG ĐIỀU RẤT NHỎ (Đoản văn của Phương Thuấn)
08:45 |
Cuối tuần, tôi đi xe máy về quê còn Ba đi tái khám nên hai ba con gặp nhau ở Tam Kỳ. Chờ Ba làm xong các xét nghiệm và siêu âm thì cũng khá trưa, ở nhà Má còn nấu ăn cho mấy chú thợ làm đường nên Ba với tôi đi ăn tiệm, để Má không phải nấu thêm suất khác. Trong bữa ăn Ba khen sữa bí đỏ lần trước tôi mua về ngon nên tôi bảo hôm nay về tôi sẽ nấu.
Trên đường về thấy có chỗ bán bí đỏ ngon tôi nói Ba dừng lại đợi rồi ghé vào mua, tiện thể mua thêm ít cá biển ngang nên hơi lâu. Lúc đi ra tôi thấy Ba ngồi trên xe tôi, hơi thắc mắc nhưng tôi không hỏi. Sau khi giúp tôi treo những thứ vừa mua lên xe, Ba mới trở về xe của Ba và nói: “Trời nắng ri mà con để xe rứa, nóng sôi!”. Tôi chợt hiểu... hóa ra Ba ngồi trên xe tôi là để yên xe tôi khỏi bị nóng. Suốt đoạn đường về nhà, tôi để Ba chạy trước. Nhìn dáng lưng Ba, tôi thấy lòng mình dâng lên một niềm thương vô hạn.
Tôi tự nhủ, là con gái của Ba, tôi phải là một người tốt, luôn sống tốt và biết yêu thương người khác, như Ba đã yêu thương tôi...
P.T
BỮA CƠM CHIỀU ĐÔNG (Tạp bút của Phạm Tuấn Vũ)
08:34 |
Xa quê lâu ngày, nơi thành phố ồn ào trưa chiều cơm bụi, cũng lâu rồi chưa được bữa cơm bên gia đình. Còn gì ấm cúng hơn vào những ngày đông gió lạnh lùa từng đợt ngoài phên, cả nhà ngồi quanh bếp lửa bên mâm cơm chiều tự tay mẹ nấu…
Cuộc sống thành thị gấp gáp, người ta dễ quên mất những bữa cơm chiều. Anh công nhân tan giờ tranh thủ ghé căn tin tranh thủ ăn gì đó trước khi vào ca tối. Bác xích lô ghé vội quán cơm vỉa hè cho kịp giờ đến bến xe đón những hành khách cuối ngày. Cậu sinh viên chiều tan trường nhai vội ổ bánh mì rồi hối hả đạp xe cho kịp giờ gia sư. Những buổi chiều cứ thế qua đi rất nhanh. Và với những người xa quê, bữa cơm chiều thong thả bên người thân dần trở nên xa vắng.
Có những chiều đông lang thang xuống phố, mưa miên man và cái lạnh thấm dần, đôi tay run và những bước chân hờ hững. Đi mua cơm, hoặc là ghé một quán cóc nào đó, hoặc đi chỉ để mà đi. Đó là những chiều nhớ quê da diết, thèm một bữa cơm chiều đông mà vẫn chưa thể trở về.
Nhớ những ngày mùa đông nơi quê nghèo có bóng hình cha mẹ, bữa cơm chiều đơn sơ đôi khi thiếu thốn mà vẫn ấm áp vô cùng. Mẹ cha ngày xưa vất vả, ngày đông không làm ra tiền gạo nên bữa cơm phải tằn tiện hơn. Có gì đâu ngoài một đĩa rau lang luộc, một bát mắm kho với ít dưa cải, dưa môn, thậm chí có những hôm nồi cơm phải độn thêm sắn. Vậy mà ai cũng xuýt xoa ngon, mẹ vẫn hay bảo đêm đông rét dày, ăn thêm củ sắn cho chắc bụng. Bây giờ có lẽ nhiều người không biết bữa cơm độn sắn, nhưng chắc rằng không gì ngon bằng mỗi chiều đông lạnh, cùng gia đình ngồi quanh bếp lửa chia nhau củ sắn dẻo bùi.
Có những bữa cơm nhiều đông cả nhà ngồi bên nhau rất lâu. Bếp lửa bập bùng ánh đỏ, cha ngồi kể chuyện ngày xưa. Tôi nhớ mãi những chuyện về ông bà nội, về những ngày cha ở chiến trường nước bạn Lào, những ngày khó khăn khi cha và mẹ vừa mới lấy nhau mà cha vẫn thường hay kể sau mỗi bữa cơm chiều. Mười mấy năm lam lũ, cha mẹ làm đủ mọi nghề nuôi anh em tôi lớn lên. Trong khói bếp cay xè sống mũi, tôi nhớ mấy lần mẹ tôi đôi mắt rưng rưng. Ngoài trời gió mùa đông bắc từng đợt đập vào phên và mưa cứ rơi triền miên trên mái tôn lộp độp nhưng trong lòng tôi ấm mãi đến bây giờ. Gì ấm nồng bằng bếp lửa hồng cháy đượm, gì ấm áp tình yêu thương cha mẹ nuôi nấng ta lên người.
Từ bếp lửa và những bữa cơm thiếu thốn, anh em tôi lầm lũi lớn lên. Rồi mỗi đứa một nơi, vì học hành, vì kế sinh nhai. Dần rồi tôi cũng ít về thăm cha mẹ. Chiều nay gió về mạnh hơn, phố mùa đông lạnh buốt, những con đường rộng mênh mông và dài hun hút, nhớ da diết bữa cơm bên mẹ cha già. Gọi điện về, nghe giọng mẹ nghẹn lại, cơm chiều dọn rồi thằng cả với mấy đứa em mày có về mà ăn, mà nghe cha mày kể chuyện thì về. Chợt thấy mình có lỗi…
Phạm Tuấn Vũ
Nguồn: Báo Đắc Lắc
NGƯỜI THẦY (Bùi Thị Thảo Vy)
20:33 |
Người thầy trong bài hát của nhạc sĩ Nguyễn Nhất Huy thật bao dung, ông vượt qua bao gian khó nhọc nhằn, luôn nặng lòng với cuộc sống, với những gương mặt học trò đã được bàn tay ông nâng niu dìu dắt...
Khi đọc đến đây tôi bỗng chợt nhớ đến người thầy ở trường tôi. Đó là thầy Huỳnh Ngọc Sỹ, thầy là tấm gương sáng để đồng nghiệp và học trò noi theo. Sinh ra và lớn lên trong một gia đình bần nông tại thôn Kỳ Quế xã Tam Lãnh, Phú Ninh. Là con út trong gia đình, thầy luôn nỗ lực cố gắng, không ngừng vươn lên trong mọi lĩnh vực cuộc sống. Từ những năm con nhỏ thầy đã đi học xa nhà, học nội trú. Hiện nay, Thầy đang giữ vị trí quan trọng của trường TH Trần Quốc Toản.
Tốt nghiệp trường …….năm ……….., thầy nhận công tác giảng dạy tại trường TH ……... Giảng dạy đến năm ……thầy được phân công vào đội ngũ ban giám hiệu nhà trường. Qua …….. năm công tác, thầy đã để lại những ấn tượng sâu sắc, và nhiều tình cảm yêu mến, tốt đẹp trong đồng nghiệp, học sinh và nhân dân- một người lãnh đạo ham học hỏi và đầy nhiệt huyết. Mặc dù hiện nay tuổi đã cao, mắt đã kém nhưng thầy vẫn không ngừng học tập, rèn luyện nâng cao về chuyên môn, nghiệp vụ, kỹ năng lên lớp. Nhìn bàn tay chai sạm mày mò trên những nốt của bàn phím máy tính để xử lí công việc. Thầy không ngại những khó khăn nhọc nhằn luôn cố gắng hoàn thành tốt công việc của mình.
Thầy luôn dành tình cảm như một người cha của các đồng nghiệp, như một người ông của tất cả học sinh để dạy bảo uốn nắn những đứa con đứa cháu của mình với niềm hi vọng nhỏ nhoi mong sao tất cả đều làm đúng và học tập noi theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh. Mỗi ngày thầy phải vượt đèo, vượt dốc hiểm trở hơn 20 cây số để đến với ngôi trường nhỏ nơi xa xôi của mảnh đất Tam Lãnh này. Với đôi bàn chân khô cứng thầy đã vượt mọi khó khăn hiểm trở để đến đây. Đặc biệt hơn trong thời kỳ bao cấp của những năm 80 - 90, để giữ cho tấm lòng trọn vẹn với nghề thì không dễ dàng. Có ít người vì đồng lương quá thấp, không nuôi nổi bản thân và gia đình đã phải rời bỏ nghề. Có những thầy cô phải uống nước lã lót lòng thay cơm mỗi sáng đến nỗi khi đứng trên bục giảng hoa cả mắt, mỏi cả chân. Trưa về lại đi nhặt từng chiếc lá rau má để nấu bữa canh. Thầy đã trải qua những năm tháng thăng trầm của thời cuộc đó, nhưng thầy vẫn cố gắng bước tiếp trên con đường đầy chông gai không chùn bước cho tới ngày hôm nay.
Thầy vẫn lặng lẽ đi trên con đường này cùng với những giọt mồ hôi ướt nhòa trên áo. Bây giờ tuổi đã ngã bóng xế chiều nhưng thầy vẫn ở đó vẫn âm thầm lặng lẽ như ngày nào, thầy luôn học hỏi tìm tòi những gì tốt đẹp nhất để truyền cho thế hệ mai sau. Mỗi khi nghĩ về thầy tôi thấy mình thật nhỏ bé. Với những cống hiến lớn lao suốt bao nhiêu năm đó liệu thế hệ mai sau này có thể làm được không? Sự chịu đựng trong âm thầm lặng lẽ với mảnh đất đầy trắc trở này thầy đã bỏ quên cả tuổi thanh xuân của mình.
Vào những tháng mùa mưa gió lạnh buốt xương vai nhưng thầy vẫn lặn lội đường xa đến với những học trò bé nhỏ của mình… Một công lao hơn cả trời biển với những đứa con trên mảnh đất Tam Lãnh này làm sao chúng tôi có thể quên. Và tôi là một thế hệ sau tôi thầm biết ơn những gì thầy đã làm. Tôi thấy thật hãnh diện khi làm đứa con của mảnh đất Tam Lãnh để được thầy dạy bảo. Còn bây giờ tôi thật hạnh phúc khi cùng thầy chăm lo cho cái ngôi trường nhỏ này. Nếu một ngày thầy không còn ở ngôi trường này nữa thì bóng dáng của thầy vẫn còn mãi đâu đây trên con đường đó, trong căn phòng đó, hình ảnh thầy không thể xóa nhòa được. Tôi ước sao thời gian trôi đi thật chậm để ngôi trường này không phải mất đi một người thầy như một người cha của bao đứa trẻ. Sự tận tị cùng với tình cảm của thầy dành cho ngôi trường nhỏ bé này thật lớn lao. Những nhiệt huyết suốt cuộc đời thầy đã gắn liền với những đứa con thơ dại trên mảnh đất nghèo nàn này.
Chúng con rất biết ơn và luôn luôn ghi nhớ những gì thầy đã làm…
Cơn gió vô tình thổi sáng nay
Con bỗng thấy tóc thầy bạc trắng
Cứ tự nhủ rằng đó là bụi phấn
Mà sao lòng xao xuyến mãi không nguôi
Bao năm rồi? Đã bao năm rồi hở ? Thầy ơi
Lớp học trò ra đi còn thầy ở lại
Mái chèo đó là những viên phấn trắng
Cho chúng con những định hướng tương lai
Thời gian ơi xin dừng lại đừng trôi
Cho chúng con khoanh tay cuối đầu lần nữa
Gọi tiếng thầy với tất cả tin yêu…
Xin phút tĩnh tâm giữa muôn đời hờ hợt
Cảm tạ mái trường ơn nghĩa thầy tô.
Bùi Thị Thảo Vy
Giáo viên trường Tiểu học Trần Quốc Tuấn
PHIÊN CHỢ CHIỀU CUỐI NĂM VÀ LÒNG TỐT CỦA NGƯỜI PHỤ NỮ NGHÈO (Tùy bút của Hàn Giang)
19:43 |
Chiều 29 tết, tôi phóng xe máy chạy một vòng quanh thành phố để săn tìm một vài bức ảnh cảnh phiên chợ chiều cuối năm. Điều đầu tiên, những hình ảnh đập vào mắt tôi là những núi rác khổng lồ chất đầy các khu chợ, những cái chợ cóc không có người quản lí nên người mua, kẻ bán cứ vô tư mà vứt xuống đường, rác cứ thế cứ thế vô tư “bay theo chiều gió”. Những ngày này việc mua bán được thực hiện ở mọi nơi, mọi lúc những bãi đất trống ven đường đều kín hết dấu chân. Phía trước các cổng trường thường là nơi hội tụ của các loài hoa từ rừng tới phố, những chậu mai vàng, hướng dương, cúc, vạn thọ thi nhau khoe sắc khiến cho người lữ hành thêm phần vội vã cho kịp về chuyến xe chiều cuối cùng.
Tôi thả bộ vào một khu chợ nhỏ, hàng hóa ở đây chủ yếu phục vụ cho người lao động làm việc tại các khu công nghiệp nên chiều cuối năm việc mua bán cũng chẳng còn tấp nập nữa. Đang lang thang dạo quanh chợ thì một hình ảnh khá thú vị lọt vào mắt. Một người phụ nữ tầm ngoài 40 tuổi trong bộ trang phục rất đơn sơ nếu như không muốn nói là cũ kĩ. Tay chị dắt theo một cô bé áng chừng hơn 10 tuổi. Điều bất ngờ là nhìn cả hai đều rất lam lũ nhưng trên tay cô bé lại cầm một chiếc túi xách nữ hàng hiệu Prada màu nâu nhạt. Chiếc túi xách ấy chỉ có thể dân nhà giàu mới dám dùng mà thôi, và dĩ nhiên nó đang nằm trong tay cô bé kia là điều gì đó hơi tương phản với thực tế.
Lúc này cả hai dừng trước sạp một hàng thịt, chị nhỏ nhẹ hỏi mua hai cân thịt, một cân thịt vai và một cân thịt ba rọi. Sau khi nhận thịt chị móc từ trong túi ra rất nhiều tiền lẻ, vài tờ có mệnh giá một trăm ngàn, trả tiền thịt xong chị định quay đi thì tiếng chuông điện thoại trong túi xách đổ dồn, cô bé nói với chị; Mẹ ơi có chuông đổ rồi kìa. Chị nữa muốn mở ra nữa chừng như ái ngại, một thoáng trôi qua cuối cùng chị cũng mở túi xách và lấy ra chiếc điện thoại Iphone 6 màu bạc khá đẹp, lóng ngóng với chiếc điện thoại như chưa biết cách sử dụng nên chị định bỏ vào lại túi xách. Lúc này, bệnh nghề nghiệp trong tôi trỗi dậy, tiến tới gần chị tôi hỏi, điện thoại không phải của chị hả? Chị nhanh nhẹn gật đầu và nói; không phải của em, cái túi xách con bé nó mới nhặt được ở nghĩa trang đó anh. Không biết làm sao để trả lại cho họ nên định đi chợ mua đồ xong ra công an phường nhờ họ trả lại dùm chứ em không biết dùng cái điện thoại này, với lại trong đó có nhiều tiền với giấy tờ nữa. Lúc này chuông điện thoại lại đổ dồn nên tôi nói, nếu chị không phiền để tôi nghe giúp nhé? Chị đưa ngay cho tôi, vừa mới a lô thì đầu bên kia tiếng một người phụ nữ như muốn khóc; dạ anh cho em xin lại cái túi xách với tiếng người phụ nữ vừa nói vừa khóc. Tôi trả lời; tôi không phải người nhặt được mà là người khác nhặt, vậy để tôi chuyển máy cho chị gặp người ta để xin lại nhé! Nói xong, tôi chuyển máy không quên nhắc chị cứ để vậy áp vào tai mà nghe và nói. Chẳng biết hai người trao đổi gì nhưng nét mặt chị trông rạng rỡ lắm, chị nhanh nhảu nói rõ địa chỉ chỗ mình đứng và không quên tả hình dáng mẹ con chị.
Chừng 15 phút sau một chiếc ô tô Venza màu trắng đổ phía đầu khu chợ, trên xe một người phụ nữ và một người đàn ông đi bước xuống. Người đàn ông lấy điện thoại ra gọi vào chiếc Iphone. Chị giơ chiếc điện thoại lên và cánh tay còn lại vẫy vẫy, người đàn ông và người phụ nữ đi như bay về phía hai mẹ con chị.
Lặng lẽ quan sát và bí mật quay lại diễn biến câu chuyện để đảm bảo vật trả về đúng chủ, và cũng không quên chụp lại biển số chiếc ô tô. Người phụ nữ định đưa tay lấy chiếc túi xách thì tôi giơ tay ngăn lại và nói; ít ra chị cũng nói cho mọi người biết là mình đánh rơi ở đâu không? Trong túi có những gì, và tên cũng như địa chỉ của chị đã, những điều ấy là cơ sở để chắc chắn chiếc túi là của chị. Một thoáng khựng lại chị ta mới nói nơi làm việc, tên tuổi và địa chỉ của mình. Khi kiểm tra trong chiếc túi xách xong chị ta nở nụ cười rất tươi, rối rít cảm ơn và lấy ra một tờ mệnh giá 500 ngàn ấn vào tay cô bé. Lúc này bà bán thịt tay cầm con dao bắt đầu lớn tiếng; cái gì, người ta nhặt được cả một mớ tiền với điện thoại đem cho lại mà cho con bé 500 ngàn hả? Bộ tụi mày nghĩ 500 ngàn lớn hả? Trả lại đi con lấy của bọn này làm gì cho bẩn tay, đồ keo kiệt, đếm đủ chưa, đủ rồi cút xéo cho khuất mắt.
Tôi, hai mẹ con chị, những người xung quanh và cả hai người đàn ông và phụ nữ kia đều bất ngờ, người đàn ông quay qua nhìn tôi như tìm kiếm một sự ủng hộ, nhưng thú thật tôi cũng thấy bối rối. Những lời khó nghe của bà bán thịt vô tình tạo nên hiệu ứng ngay lập tức, nhiều tiếng xì xào “biết vậy lấy mẹ đi cho nó biết” hoặc “gặp tao, tao không lấy tao cũng vứt mẹ xuống sông, thấy cái mặt khó ưa”. . . . sau những lời xầm xì đủ nghe ấy anh ta lấy trong ví ra 1 tờ 500 ngàn nữa và bước tới nhỏ nhẹ nói với chị. Cho chúng tôi cảm ơn và đây là quà lì xì cho bé, chị ngập ngừng không muốn lấy nhưng tôi đã kịp lên tiếng; chị nhận đi, đó là phần thưởng cho mẹ con chị đó, chị xứng đáng được nhận nhiều hơn thế nữa đấy. Cuối cùng chị cũng nhận và không quên cảm ơn hai người kia. Người đàn ông và người phụ nữ hối hả bước đi như trốn chạy ánh mắt dè bĩu của những người xung quanh, bà bán thịt còn cố thêm vài câu; đấy người ta cho lại mà có thèm hỏi tên gì, ở đâu hay nhặt được thế nào đâu. Tụi này là vậy đó, lúc mất thì cuống lên ngọt nhạt đủ thứ, khi cho lại rồi là biến nhanh như điện vậy à!
Sau khi hai người kia đi rồi chị mới nói; chồng mất sớm nên một mình chị nuôi cả nhà 4 người, gồm hai đứa con và mẹ chồng. Chị đi làm công nhân tranh thủ làm thêm ngày lễ và chủ nhật, buổi tối đi bán phụ ở quán ăn đêm đến khuya mới về. Những ngày gần tết cả ba mẹ con tranh thủ ra phụ với người anh họ đi sơn sửa quét dọn ngoài nghĩa trang cho người ta để kiếm thêm tiền. Trưa nay vô tình mẹ con chị nhặt được chiếc túi xách kia ở bên một ngôi mộ ở đó đấy. Chị cũng định là mang giao cho công an chứ không lấy làm gì vì đâu phải của mình.
Nghe xong câu chuyện của chị bà bán thịt cười khà khà trả lại tiền hai cân thịt và còn cho thêm cho một cân xương heo ngon lành. Vợ chồng người bán áo quần dạo gần đó cũng sẵn lòng tặng cô bé hai bộ đồ mới. Một vị khách mua thịt cũng cố ép chị nhận một con gà mà anh ta mới mua, mình cũng lấy ra tờ 100 ngàn lì xì cho cô bé. Những giọt nước mắt chảy dài trên gò má khắc khổ của chị, bà bán thịt giục chị về kẻo muộn, mọi người cũng dọn hàng kết thúc phiên chợ chiều 29. Tôi cũng chạy xe về, đường chiều đã vắng, gió chiều hơi lạnh bỗng nghe mắt mình có gì đó cay cay. . . .!
(Phương Nam chiều 29 tháng Chạp, năm Ất Mùi)
Hàn Giang
Truyện : LẲNG HOA CHO NGƯỜI ĐẸP - tt (Hàn Giang)
18:15 |
Lần này cũng vậy, buổi chiều ngày 20 – 10 chị bước vào tiệm hoa quen thuộc để lấy lẳng hoa đã gọi điện thoại đặt hồi sáng. Cô bé nhân viên tóc tết đuôi sam nhí nhảnh nói; hôm nay cô không phải trả tiền và tí nữa sẽ có người giao hoa tận nhà cho cô đó. Ngớ người, chị hỏi sao vậy bé, mà ai trả tiền cho cô vậy? Cô bé tỏ vẻ bí mật nên không nói mà chỉ nhìn chị cười cười. Chị nghiêm mặt lại với cô bé và nói; nếu không cho cô biết thì cô không nhận đâu và cũng đừng giao hoa cho cô nhé, nói xong chị quay ra. Lúc này một giọng đàn ông nhè nhẹ vang lên “ em đi qua chốn này ối a xin em đừng vội, anh xin làm đá cuội, mà lăn. . . theo gót hài”…. .bất chợt hai câu tình ca của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã làm bước chân chị đứng lại.
Một gã đàn ông có vẻ bụi bặm trong chiếc quần Jin và chiếc áo sơ mi lai ngang cộc tay tiến đến từ phía sau. Anh ta giới thiệu mình tên là Cường là chủ tiệm hoa, anh ta nói tiếp em tự tặng hoa cho mình nhiều lắm rồi, lần này hãy cho anh được cái vinh dự ấy nhé! Đôi mắt sáng quắc trên gương mặt khá đẹp trai nhưng có vẻ hơi bặm trợn ấy đã khiến cho chị thấy bối rối và như một hành động vô thức chị khẽ gật đầu mà không phía sau điều gì đang đợi. Trên đường về chị chạy xe về mà lòng cứ nghĩ bâng quơ.
Đúng 6 giờ tối có tiếng xe dừng ngoài cổng, chị bước nhìn thấy Cường đứng đó bên chiếc xe Win đã được độ chế lại nhìn rất đẹp. Trong chiếc quần Jin, áo thun và đi giày thể thao nhìn anh ta rất mạnh mẽ và nam tính, đặc biệt là bộ râu đã được cạo sạch sẽ nên nhìn anh có vẻ “hiền” hơn lúc chiều. Cường bước tới trên tay anh cầm lẳng hoa kèm theo một cái túi nilon to đùng đựng cái gì thì chị không biết, mà cũng chẳng biết sao hôm nay chị trở nên hết sức ngớ ngẫn bước chân trở nên lúng túng. Ra mở cổng mà không cầm chìa khóa, vào lấy chìa khóa ra thì chân quên đi dép, đã thế! Khi đưa tay nhận hoa chị bị vấp suýt nữa ngã nhào. Nhận hoa chị đứng đó trố mắt nhìn mà không biết nói gì nên Cường lên tiếng; cho phép anh vào nhà nhé! Chị chỉ biết gật đầu.
Khi chiếc xe Win được dẫn vào, cánh cổng được khép lại cũng là lúc khu chung cư lại nóng lên một lần nữa. Lần này là từ miệng của lão Bình “bò” phát đi đầu tiên, sau đó bay đi khắp khu chung cư. Gã Tuấn “bờm” có vẻ cay cú khi nói: Mẹ! cái thằng ấy nó “cua” em Duyên khi nào ấy nhỉ! Cái thằng gì đâu ăn mặc nhìn nó cứ như dân giang hồ. Lão Danh thì ra chiều ta là dân “trên thông thiên văn, dưới tường địa lí’ nên mấy vụ tình yêu, tình báo . . . .này lão đoán được tất. Lão ngước cái mặt mà theo như dân gian hay nói là nhìn thẳng thì thấy nó gian, nhìn ngang lại thấy nó dâm của lão lên trời rồi tằng hắng cất giọng. Thằng Cường hâm này nó là nhiếp ảnh gia, tao nghe nói nó còn là võ sư hay võ sĩ gì gì đó nữa. Chắc là nó được ai đó thuê làm vệ sĩ để bảo vệ con này đấy mà, lão nói vậy vì thật lòng lão cũng mong là như vậy. Ở cái khu chung cư này ai mà chả biết đến cái tính thả dê của lão, ngay cả mụ Thủy “đậu” vợ lão Bình “bò’ xấu đến vậy mà lão cũng không ngần ngại vỗ mông mỗi khi có cơ hội. Nhìn thấy cái mặt cười hềnh hệch của lão là đám con gái đi học về bỏ chạy mất dép!
Nãy giờ ngồi nghe mọi người nói lão Hùng “nhà đất” chỉ gật gù ra chiều suy nghĩ. Cái gì về gã Cường đó thì lão không biết nhưng cái vụ võ nghệ thì lão hiểu hơn ai hết. Số là trước đây lão có đi đo vẽ nhà đất cho người ta, miếng đất nằm cạnh tiệm hoa anh Cường, thấy cô bé trong tiệm một mình và rất xinh nên thằng cháu đi làm cùng lão buông lời ỡm ờ. Cô bé nghiêm giọng đề nghị nó nên lịch sự thì nó buông lời tục tĩu và định giở trò với cô bé, gặp lúc anh Cường vừa về và chứng kiến nên đã giáng cho nó hai cú đá như búa tạ khiến cho nó cắm đầu xuống đường. Chứng kiến hai cú đá ấy lão bạt vía kinh hồn, còn thằng cháu lão đau cả tháng mới hết nên thấy Cường hâm là lão im re.
Trái với tâm trạng mấy gã đàn ông các bà vợ thì tỏ rõ thái độ rất vui sướng. Vui vì không còn lo mấy lão dòm ngó chị Duyên, và sướng vì nếu chị Duyên mà lấy Cường hâm thì bố tổ các ông chồng cũng không dám ho he húng hắng nữa.
Cường là một nhiếp ảnh gia, ngoài công việc nhiếp ảnh anh còn giảng dạy võ thuật môn Karrate tại trung tâm thể dục thể thao tỉnh. Anh có một tiệm hoa và một tiệm bánh cũng khá có tiếng, lớn hơn chị hai tuổi và đang sống với mẹ già, anh cũng chưa lập gia đình.
Sau khi vào nhà nhìn chị có vẻ lúng túng nên anh biết mình phải làm gì! Vốn là người từng trải anh cất giọng trầm ấm với một vẻ mặt hết sức hiền hòa khi hỏi chị, em ăn tối chưa? Lúc nãy trên đường về anh có mua cháo gà nè, tiệm này bán cháo gà ngon lắm! Nói xong anh lấy bát đĩa rồi bày luôn ra bàn, nhìn đĩa thịt gà và tô cháo nóng thơm lừng chị tự nhiên thấy mình đói bụng đến lạ. Cả hai ngồi vào bàn chị nhấm nháp từng thìa cháo nhỏ vì giữ ý tứ, anh nhìn chị cười cười húp vội chén cháo rồi đứng lên xin phép ra về. Mục đích anh về là để cho chị thoải mái “tấn công” đĩa thịt gà và tô cháo chứ anh cũng muốn ở lại thêm lát nữa.
Cường về, chị khép cổng quay vào rồi bắt đầu mở công suất cho cái máy nghiền làm công tác quen thuộc của nó. chẳng mấy chốc đĩa thịt gà và tô cháo sạch bóng, mà sao hôm nay thịt gà ngon đến thế không biết! No bụng chị gom bát đĩa bỏ vào bồn rửa nhưng không rửa mà nhảy chân sáo về phòng ngủ vừa nhảy vừa hát mấy câu tình ca.
Cái tin Cường hâm phó nháy “cua” người đẹp bay đi khắp phố phường. Chẳng biết thế nào nhưng cái quán cà phê của bà Tám mập bữa nay đông nghẹt, đám đàn ông tụm lại kẻ hằn học, người tiếc nuối. Bà Tám mập chép chép cái miệng buông mấy câu vu vơ: nghĩ cũng lạ chuyện yêu đương của người ta mà sao cái xóm này nó cứ rần rần lên vậy không biết. Bà Tám nói vậy nhưng bả khoái gần chết vì nhờ có vậy mà cà phê bả bán hết vèo vèo.
Kể từ hôm đó cứ mỗi buổi sáng tầm hơn 7 giờ người ta lại thấy Cường hâm tới nhà chị rồi cả hai cùng đi làm. Rồi cũng không biết tự khi nào chiếc SH đã không thấy chị đi nữa mà thay vào đó là chiếc xe Win do Cường lái làm nhiệm vụ đưa đón mỗi ngày.
Điều gì đến rồi cũng đến, điều mà mấy lão đàn ông trong khu chung cư cầu mong không nên đến, các bà vợ lại khẩn cho nhanh đến cũng đã đến. Anh Cường chính thức cầu hôn chị Duyên, một đám cưới rình rang làm cho cái chung cư cũ mèm bỗng trở nên tươi tắn. Nhìn chú rễ cười tươi đạp xe xích lô chở cô dâu đẹp như cô tiên trong truyện cổ tích chạy lòng vòng trong khu chung cư để đám bạn quay phim, chụp hình lão Bình “bò” chỉ còn biết đưa lon bia lên miệng nốc ừng ực.
Sau đám cưới chị Duyên về nhà chồng nhưng mọi người thấy chị vẫn thỉnh thoảng về khu chung cư để quét dọn căn hộ cũ, cũng có nhiều người hỏi thuê lại nhưng chị lắc đầu. Từ ngày chị Duyên theo chồng cái quán cà phê của bà Tám mập lại trở nên vắng ngắt, bà đi ra đi vào nhìn ngó mông lung chắc bà Tám đang mong khu chung cư lại xuất hiện thêm một cô Duyên nữa chăng. . . mà với bà Tám mập thì cô gì cũng được miễn là cái quán cà phê của bà rôm rả như những ngày chị Duyên còn sống ở đây là vui rồi.
Chiều nay bỗng dưng khu chung cư lại trở nên ồn ào, tiếng bác tổ trưởng khu phố nói oang oang trên Micro nghe chừng vui lắm. Lão Bình “bò” gọi lão Tuấn “bờm” cùng đi đến để xem chuyện gì. Thì ra vợ chồng chị Duyên cho ủy ban phường mượn căn hộ để mở lớp học tình thương cho trẻ em lang thang và cũng là nơi ở tạm cho những người bán vé số dạo. Chị cho biết đây là ý tưởng của anh Cường (chồng chị), anh hy vọng hành động nhỏ này có thể giúp được các em có được con chữ, biết đọc được tên đường để khỏi lạc lối bước chân. Lão Hùng “nhà đất” gật gù thì ra phía sau cái dáng vẻ phong trần bụi bặm ấy là cả một trái tim đầy ắp những yêu thương.
Trao lại chìa khóa nhà cho bác tổ trưởng anh và chị ra về, bất ngờ anh giơ tay bẻ nhánh hoa bằng lăng mọc bên đường hai tay tặng chị và nói: bây giờ em làm chủ hết rồi nên 20 -10 này anh chỉ có vậy để tặng em thôi! Oh thì ra là vậy chị cười và cúi xuống anh tặng chị cả cuộc đời chứ đâu chỉ là hoa!
H.G
LẲNG HOA CHO NGƯỜI ĐẸP (Truyện ngắn của Nguyễn Thanh Hải)
06:33 |
Mấy hôm nay đột nhiên cái quán cà phê cũ mèm của bà Tám mập nằm ngay đầu lối vào của khu chung cư bỗng trở nên đông khách hơn mọi ngày. Đám đàn ông sống trong khu chung cư đều tụ tập mỗi sáng để uống cà phê và thầm thì điều gì đó xem chừng thích thú lắm. Chẳng biết cái khu chung cư này được xây dựng từ bao giờ nhưng xem ra nó cũng cũ kĩ lắm rồi, có khi nó còn cũ hơn cả cái quán cà phê mà mọi người đặt cho cái tên “người tiền sử” của bà Tám mập. Nghe mọi người nói ngày xưa khi bà Tám mới mở bán cà phê quán cũng đông khách lắm, nhưng sau khi hai cô con gái của bà lấy chồng rồi sang nước ngoài thì khách thưa dần rồi trở nên vắng ngắt. Trái ngược với đám đàn ông ra chiều thích thú khi cà phê tán chuyện thì mấy bà vợ lại tỏ ra lo lắng và tỏ vẻ khó chịu hơn.
Mọi chuyện bắt đầu khi vợ chồng ông Tư Bền chuyển ra ngôi nhà mới ở ngoại ô. Vốn đã lớn tuổi nên ông bà tìm một nơi có không khí trong lành và yên tĩnh, ông bà sang nhượng lại căn hộ cho người khác. Sống ở thị thành kẻ đến, người đi là “chuyện thường ngày ở huyện” chẳng có gì đáng quan tâm, nhưng ở cái khu chung cư này lại trở thành đề tài nóng bỏng do người mới chuyển đến ở là một phụ nữ tuyệt đẹp, tuổi gần 40. Không ai biết chị ta làm công việc gì, làm việc ở đâu nhưng mỗi sáng khoảng hơn 7 giờ là chị cởi chiếc SH màu trắng đi làm, khoảng hơn 5 giờ chiều mỗi ngày chị mới về. Có đôi khi chị về muộn hơn thường ngày một tí nhưng đa phần là vào cuối tuần. Điều đặc biệt hơn là chị sống một mình và có lẽ đây mới là điều làm nhiều người quan tâm và trở nên nóng nhất.
Ngày nào cũng vậy; buổi sáng khoảng 5 giờ là thấy chị đi bộ tập thể dục trong khu chung cư với bộ đồ thể thao bó sát. Chiếc quần short vô tình làm tăng thêm sự mượt mà của đôi chân thon dài tuyệt đẹp, chiếc áo thun ôm vừa vặn cơ thể phô lên những đường cong cực kì mỹ miều. Mái tóc được búi cao nằm gọn trong chiếc mũ lưỡi trai màu trắng để lộ ra chiếc cổ dài tròn trịa khiến cho ánh mắt của nhiều gã đàn ông nhìn theo muốn đốt cháy cả con đường! Kể cũng lạ; từ khi chị chuyển về đây ở đám đàn ông sống trong khu chung cư bỗng trở nên ngoan hiền hơn.
Lão Bình “bò” cũng sắm cho mình một đôi giày thể thao để đi tập thể dục, lão có cái biệt danh Bình “bò” vì gã làm nghề bán thịt bò, vợ chồng lão có quầy bán thịt bò to nhất ở chợ tỉnh. Không chỉ lào Bình mà đến ngay cả lão Hùng “nhà đất” gọi như vậy vì lão làm bên dịch vụ chuyên đi đo vẽ nhà đất rồi chạy làm giấy tờ cho người ta. Với cái bụng to như bụng chửa, cái đầu hói trọc lóc cũng bày trò trồng thêm mấy chậu lan, mấy luống hoa trước nhà ngay trên đường chị đi tập thể dục. Lão còn mạnh tay mua thêm mấy bộ vợt để chơi cầu lông và rủ mọi người cùng đánh cốt chỉ để có cơ hội ngắm nhìn người đẹp mà thôi. Ngay cả cậu Khoa là một bác sĩ làm ở bệnh viện cũng trở nên thay đổi. Thường ngày cậu ta chỉ xuất hiện với bộ đồ sơ mi đóng thùng, cặp kính cận dày như hai cái đít chai không bao giờ rời mắt. Thế mà mấy hôm nay cũng diện đồ thể thao, giày Adidas chạy bộ lòng vòng khu chung cư, chỉ có cặp kiếng là không thể thay đổi.
Bác tổ trưởng khu phố ghé qua thấy mọi người đang tụ tập nên cũng nói vui; từ ngày cô Duyên về đây sống khu chung cư ta vui hẳn lên nhỉ! Thì ra chị ta tên Duyên, 39 tuổi, chỉ chờ có thế đám đàn ông lao nhao hỏi bác tổ trưởng để nắm thêm về lí lịch của người đẹp. Gã Tuấn “bờm” là chủ một công ty xây dựng bê nguyên hộp kẹo đậu phộng kèm theo ấm nước chè đon đả mời bác tổ trưởng. Tay này tỏ ra rất láo cá chứ không hề “bờm” tí nào, bằng chứng là hắn lôi được bác tổ trưởng ra ngồi riêng với mình để có được những thông tin về người hàng xóm mới đến. Qua bác tổ trưởng Tuấn “bờm” được biết gia đình cô ở quê, cô Duyên chưa lập gia đình, cô làm việc tại trung tâm giáo dục thường xuyên của tỉnh. Chỉ với ngần ấy thông tin có được nhưng hắn tỏ ra khoái chí lắm, hắn giơ cái nắm tay lên cao dứ dứ về phía trước rồi xoa xoa cái đầu hết sức thích thú.
Có một điều thú vị là bọn trẻ trong khu chung cư rất thích cô Duyên. Hầu như chủ nhật tuần nào bọn nó cũng đến đấy chơi và được thưởng thức nhiều món ngon do tay chị làm. Nào là bắp rang bơ, cá viên chiên, nào là mực chiên ngũ vị ăn kèm bánh cuốn vv ..vv trong số bọn trẻ hay đến chơi có cả con của gã Tuấn “bờm” Hôm đó lấy cớ tới tìm con gã bạo gan đứng ngoài cổng gọi vào, chị bước ra với bộ đồ mát dùng để mặt ở nhà trên tay vẫn cầm đôi đũa, gã Tuấn “bờm” nhìn muốn nổ hai con mắt. Đoán được ý nghĩ của gã đàn ông đứng trước mình nên chị nhỏ nhẹ nói; cu Bi đang ăn bánh khoai lang nướng giòn, anh về trước tí cháu ăn xong em cho cháu về anh nhé! Tỏ vẻ đang vội chị kêu lên úi chết bánh khét rồi! Nói xong không kịp chào chị chạy vội vào trong, gã Tuấn “bờm” nhìn theo tiếc nuối!
Thói đời nhiều khi lắm chuyện, mỗi khi chị xuất hiện trong bất kì trang phục nào dù là ở nhà hay đi làm, đi chơi thể thao hay đi bộ chị đều rất đẹp. Với một gương mặt trái xoan, cái sống mũi thanh tú và một đôi mắt hút hồn cộng thêm chiều cao lí tưởng thì chị có khoác mỗi chiếc khăn choàng cũng vẫn cứ đẹp. Ấy thế! Nên những lúc thấy chị xuất hiện mấy mụ đàn bà độc mồm độc miệng lại hay xỏ xiên. Đẹp đấy, nhưng chắc phải cái tội “cao số” “sát chồng” nên chẳng ma nào dám rước. Mụ Thủy “đậu” vợ lão Bình “bò”, gọi là Thủy “đậu” vì mụ có một nốt ruồi đen lồi lên to như hạt đậu đính vào cái mũi to như quả mận nên mới có cái danh ấy. Vốn là dân buôn ở chợ nên mụ còn ác miệng hơn nữa, mụ ác miệng vì ghét cái tặc lưỡi và tiếng thở dài của ông chồng mỗi khi thấy chị đi qua.
Tỏ ra vẻ hiểu biết mụ nói; tao đoán chác nó (nó ở đây ngầm chỉ ý chị) trước đây cặp với thằng đại gia nào rồi, chắc chuyện bị đổ bễ ra con vợ thằng đó thuê giang hồ truy sát nên mới trốn về đây đấy! Chứ chúng mày nghĩ đẹp vậy mà sao không lấy được chồng? Những điều cay nghiệt ấy, những điều họ nói xấu chị đều biết nhưng chị vẫn bình thường như không có gì xảy ra. Mỗi khi gặp họ chị vẫn chào hỏi niềm nở kèm theo một nụ cười tuyệt đẹp. Chị biết, họ độc mồm với chị vì cái nhìn hau háu của những ông chồng xấu tính, họ độc mồm vì họ lo sợ mà lo sợ điều gì thì chỉ có bản thân họ rõ nhất. Hiểu được điều đó và cũng không muốn thêm nhiều phiền phức, nên mỗi khi cuối tuần hay ngày lễ chị luôn chủ động mua một bó hoa to và cố ý mang về cho mọi người nhìn thấy. Hành động ấy như ngầm ra hiệu với những gã đàn ông rằng: tôi có bạn trai rồi đừng mơ tưởng nữa. Với những bà vợ có tính hay ghen và ác miệng thì đó là sự thể hiện; nhìn đi, bạn trai tôi galang như vậy đó nên tôi không thèm nhìn mấy lão bụng phệ của các bà đâu, đừng lo nhé!
N.T.H
(Còn nữa)
ĐỘI BÓNG ĐÁ HỘI ĐỒNG HƯƠNG TAM LÃNH TẠI MIỀN NAM
04:41 |
Vượt qua Hội Liên Hiệp Phú Ninh với tỉ số 4-0 đầy thuyết phục, giờ đây đoàn quân của tân HLV, kiêm đội trưởng Huỳnh Lê đã sẵn sàng cho trận gặp đội Tam Đàn sẽ diễn ra vào lúc 19h ngày 17/10/2015 trên “SVD” CELADONCITY Quận Tân Phú, Thành phố Hồ Chí Minh.
Thành viên Ban huấn luyện, Nhung Nguyen, Yến Trần cũng đã chuẩn bị thật đầy đủ, hoành tráng cho trận cầu sắp tới. Băng rôn, khẩu hiệu, cờ, loa, trống cũng đã sẵn sàng trước giờ “G”, dành cho đội bóng “Hội Đồng Hương Tam Lãnh tại Miền Nam VN”
Trong những ngày qua đội bóng đã nhận được rất nhiều lời chúc mừng, ủng hộ, vật chất, tinh thần từ những người con Tam Lãnh tại VN cũng như kiều bào ở nước ngoài, đặc biệt là sự quan tâm, khích lệ, rất trân trọng của Ban Lãnh Đạo xã nhà.
“Tam Lãnh cố lên, Tam Lãnh Quyết Thắng, Tam Lãnh vô địch”
Tất cả đã sẵn sàng trước giờ bóng lăn, những người con Tam Lãnh thân thương ơi! hãy đến cùng chung vui ngày hội bóng đá, cơ hội để gặp gỡ những người con Tam Lãnh xa quê, cổ vũ hết mình cho đội bóng xã nhà chiến thắng, giành quyền đi tiếp ở vòng sau nhé.
Từ facebook Hien Nguyen
PHỐ MÙA ĐÔNG (Tạp bút Trần Nguyên Hạnh)
10:31 |
Tháng 10, phố dịu dàng trong cơn mưa đầu mùa tê dại, phớt chút buồn lên những bước chân qua. Đâu đó giữa những con phố đông nghịt người, chợt thấy lòng thắt lại khi gió lạnh tấp tới ùa vào. Mùa đông đang đến rất gần…
Phố mùa này trầm mặc và tĩnh tại lắm. Rảo bước giữa những con đường quen thuộc, ta bắt gặp cái buồn trong từng nét mặt thân quen. Thoáng bên tai là âm thanh của quán café ven đường đang ngân lên những bản nhạc mùa đông êm dịu. Hàng liễu xanh trên phố cũng nép mình sau những tán cây rậm, lá rủ rượi đổ xuống, gục mặt ôm lấy tấm thân gầy. Ngoài phố, từng dòng người âm thầm đi qua, kéo chút lạnh vương vãi ngoài kia vào ủ ấm dưới những vạt áo len khoác mỏng, che đi những đợt gió đông khe khít tràn về.
Lúc này, mùa đông đang đến trong thành phố. Thành phố chào đón mùa đông bằng những sẵc màu rực rỡ của những chiếc áo khoác bằng len, những chiếc khăn quàng cổ. Bao lấy thành phố là khí trời u uẩn, le lói những vạt nắng mỏng tanh đọng trên những mái nhà.
Phố mùa đông buồn lắm ai ơi! Khi đi ngang qua những con phố đêm đông nghịt, chợt thấy lòng quạnh hiu một nổi nhớ nhà. Nhớ bếp lửa hồng bập bùng cháy, đôi ba đứa em xúm xít kéo tay áo sưởi ấm qua cơn lạnh dài. Nhớ chiếc giường tre ọt ẹt những tối mùa đông chị em ôm nhau say ngủ. Nhớ nồi cơm còn đượm mùi khói bếp cùng mâm cơm chỉ mỗi chén tóp mỡ kho chị em nhường nhịn nhau. Trong câu chuyện bố kể những ngày mùa đông năm ấy, vẫn thoáng thấy nụ cười hiền hậu của mẹ bừng sáng dưới ngọn đèn dầu.
Phố mùa đông, người cứ vội vã lướt qua nhau, như sợ cái lạnh của đông réo vào lòng từng giọt nhớ, sợ gió lạnh thông thốc thổi vào người, sợ nổi cô đơn ngang qua khi vô tình nhìn thấy kế bên- tay trong tay một vòng ôm siết chặt. Quàng chiếc khăn ấm trên người, rảo bước dưới con đường lất phất mưa bay, chợt thấy mình sao cũng nhỏ bé, đơn độc giữa mùa đông nơi xứ người.Tấm áo len, chiếc khăn quàng, đôi bít tất- vậy mà chẳng thể che nổi cái lạnh của đông khi thoáng thấy ai đó gợi nhắc về một miền quê, nơi có bếp lửa bập bùng than đỏ.
Phố mùa đông, những chuyến xe đêm vẫn xuyên qua thành phố và nối đuôi nhau vụt chạy, bỏ mặc những con đường phố xá thênh thang. Bến xe chiều nay im lìm, lác đác những chị gái rao bán bánh mì, người người hối hả lên xuống nhưng chẳng buồn hỏi. Trên chuyến xe chiều, chỉ những gã đàn ông tuổi trung niên gương mặt nhàu nhĩ, chống chọi với cái lạnh mùa đông là hồ hởi chia nhau từng điếu thuốc, mồi lửa. Những góc chợ đêm, đông vẫn sáng đèn. Ánh đèn vàng vọt đổ sõng xòa dưới nền đất vương vãi rau quả đất cát. Ở đó bao khuôn mặt thâm quầng vì thiếu ngủ đang đợi chờ để kịp một chuyến xe đêm khi trời vừa tảng sáng. Bên góc chợ, bóng dáng những đứa trẻ bất hạnh co ro ôm lấy góc tường, mắt cụp mi, buồn thiu giữa mùa đông rét mướt…
Phố mùa đông, quán cóc vỉa hè trở thành nơi chốn để những kẻ xa nhà gửi nổi cô đơn. Mùa này, chẳng có gì thích bằng việc ghé lại một quán cóc ven đường ăn một bắp ngô vừa nướng còn nóng hổi. Vị ngọt bùi và thơm lừng của bắp ngô vừa nướng cứ thoang thoảng trong tiết trời se lạnh, như vị của quê hương, của mái ấm gia đình. Bà cụ bán thứ ngô nướng ấy là người ở quê ra. Cứ mùa đông quán bà lại đông khách. Người ta tìm đến bà không chỉ để ăn ngô nướng mà còn để được huơ tay trên bếp lửa đươc nhóm bằng củi than, thứ lửa mà những kẻ xa quê dù mong mỏi mắt vẫn biết sẽ thật khó tìm. Người ta tìm đến bà bởi ở bà có vị -của- quê- hương.
Phố mùa đông , thong thả bước sẽ rất dễ bắt gặp những cảnh đời cảnh người ăm ắp buồn thương, những khung cảnh thân quen gợi về một nổi nhớ. Ta tự hỏi lòng, liệu khi ấy, nếu không phải mùa đông, ta có dễ dàng cảm được?
Viết bởi bút danh Trần Nguyên Hạnh
TỐI CHỦ NHẬT TUYỆT VỜI (Tạp văn của Phương Thuấn)
06:32 |
Lúc nãy đi mua bánh mỳ, vì đường vắng nên sau khi sang đường thì mình chạy khá nhanh. Tự dưng nghe tiếng xe chạy rất sát phía sau, mình chạy nhanh thì xe đó càng chạy nhanh như muốn vượt xe mình, nghĩ là người kia hiếu thắng, dù đường vắng nhưng có nhiều ngã tư, cứ chạy như thế có thể gặp tai nạn nên mình chủ động hạ ga, chạy chậm lại (dù thỉnh thoảng hứng chí mình cũng hay “đua” kiểu này :P). Vì bất ngờ nên người kia vọt lên trước, lúc chạy ngang xe mình chỉ kịp hét lên “tắt xinhan chị ơi”, sau đó còn cẩn thận ngoái lại xem mình đã tắt chưa. Mình ngạc nhiên hết sức!! Xấu hổ vì sau khi sang đường đã không tắt xinhan còn nghĩ không tốt cho người khác nên lúc hai xe chạy ngang nhau, mình gật đầu, nói cảm ơn và có quan sát nhanh. Đó là một bạn nam, đi xe số, biển 38, cũ, mặc quần dài, áo ngắn bên trong và sơ mi dạng áo khoác lao động bên ngoài, nhìn rất bình dân, chắc trên đường đi làm về. Có lẽ vì xe số hơi cũ nên khi cố chạy kịp mình để báo tắt xinhan, bạn đó đã vào ga hơi nhiều, làm mình tưởng là một bạn “trẻ trâu” nào đó muốn đua (mình đi xe ga “hơi mới” :P).
Đi được một đoạn mình cố tình đợi bạn đó để nói cảm ơn lần nữa cho chắc ăn, lần trước vì quê nên mình nói hơi nhỏ, với cũng nghĩ là bạn đó nhắc mình làm mình thấy cảm động như thế thì mình cảm ơn tử tế cũng có thể làm bạn đó vui, nhưng nhìn mãi vào kính chiếu hậu cũng không thấy bạn đâu, chắc bạn đã rẽ vào ngã nào đó hoặc có khi đi ngược lại cũng nên, vì sau khi nhắc mình xong thì thấy bạn ấy đi sát vào lề, chậm lại và quan sát phía sau.
Mình vừa đi tiếp vừa nghĩ, thấy xúc động. Một bạn trẻ lao động ngoại tỉnh trên đường đi làm về muộn đã rất cố gắng để nhắc một người lạ trên đường tắt đèn xinhan. Xin nói thêm là lúc đó mình trông giống như một “bà thím”- ban đêm nhưng vẫn sụp kính mũ bảo hiểm, đeo khẩu trang, mặc áo khoác và mang váy chống nắng cho đỡ bụi và gió. Nếu mình ăn mặc mát mẻ, trẻ trung thì bạn ấy có nhắc chắc cũng ít xúc động hơn :P. Chợt nhớ mấy bài báo viết về hình ảnh lúc ngủ của cô bé 19 tuổi. Hình ảnh được chụp bởi một (hoặc nhiều) người đi trên khoang máy bay hạng thương gia; bài báo được viết và duyệt đăng bởi những người tốt nghiệp ngành báo chí và có việc làm (hơn những người đã tốt nghiệp nhưng chưa hoặc không xin được việc). Dù cô bé là hoa hậu, nhưng cũng chỉ là cô bé 19 tuổi, đang ngủ ngon sau những giờ lao động mệt mỏi, trong một không gian không được thoải mái. Những người đó chụp lại và cho đăng hình ảnh đó để làm gì?...
Thế mới biết, cuộc sống đẹp hơn, đôi khi không phải bởi những người giàu có, đẹp đẽ, đi máy bay ở khoang hạng sang, làm ở báo nọ báo kia,… mà bởi những người lao động bình dị, có thể nghèo, có thể ngoại hình xấu, nhưng có một trái tim ấm và biết làm những hành động đẹp!
May mà có em đời còn dễ thương
Phương Thuấn
KÝ ỨC ĐỒNG DAO (Tản văn của Nguyễn Thị Hạnh)
12:17 |
Một chiều chợt thấy lòng thẩn thờ giữa bao nỗi niềm vui buồn đan xen tôi bỗng thèm muốn cảm giác đi được giữa những con đường làng mát rượi, được thả hồn rong chơi trên những đồng ruộng phẳng lì và ngắm nhìn những đứa trẻ quê nụ cười hồn nhiên, sáng chói bên những trò chơi ngỗ nghịch. Đôi lúc chỉ muốn trở về, ngồi xuề xòa trên đồng ruộng, khoác trên mình chiếc áo bà ba đã bạc màu của mẹ, đầu đội chiếc nón cời của bà thong dong trên cánh đồng chăn trâu. Bao giờ trong những giấc mơ ấy tôi cũng nhớ da diết khúc hát đồng dao quen thuộc mà những đứa bạn một thời rong chơi cùng nhau vẫn hay ngân nga mỗi chiều.
Thằng Cuội ngồi gốc cây đa/ Thả trâu ăn lúa…gọi cha ời ời/ Cha còn cắt cỏ trên đồi/ Mẹ thì cưỡi ngựa đi mời quan viên.
Ấu thơ của tôi lớn lên bên khúc hát đồng dao. Đó là những khúc hát đã nuôi lớn tâm hồn tôi cũng như bao đứa trẻ vốn sinh ra và gắn bó với đồng ruộng. Tôi nhớ da diết những buổi chiều chăn trâu cả bọn ngồi trước đồng cùng nhau hát vang những khúc hát đồng dao quen thuộc. Thời ấy, đồng dao với những đứa trẻ chúng tôi như một người bạn. Chúng làm cho những buổi chiều miệt mài chăn trâu trên đồng ruộng diễn ra trong niềm vui và sự hứng khởi chứ không còn đơn thuần là trách nhiệm công việc ba mẹ giao cho.
Từ khúc hát đồng dao tôi học được bao điều mới mẻ về cuộc sống.Đó là những bài học vỡ lòng về đạo đức và cách sống ở đời mà những đứa trẻ quê chúng tôi học được từ khúc hát được truyền miệng qua bao đời. Ngày còn nhỏ, mẹ hay hát ru tôi bằng những khúc đồng dao. Thưở ấy, những câu hát dung dị, mộc mạc của mẹ cứ cuốn lấy tôi bởi nhịp điệu tươi vui của nó nhưng phải đến khi lớn khôn tôi mới nhận ra ẩn sâu trong những câu hát dung dị và gần gũi đó là bao bài học cuộc sống giá trị mà tôi đã được mẹ dạy cho từ khi còn bé:
Bà còng đi chợ trời mưa/Cái tôm cái tép đi đưa bà còng/Đưa bà qua quãng đường đông/Đưa bà về tận ngõ trong nhà bà/Tiền bà trong túi rơi ra/Tép tôm nhặt được trả bà mua rau.
Từ khúc hát đồng dao vốn sinh ra từ ruộng đồng, tôi lớn lên biết yêu thương và sẻ chia những nổi nhọc nhằn cùng ba mẹ cũng như bao người dân quê đang ngày đêm miệt mài trên đồng ruộng để rồi thấy yêu tâm hồn của những con người nơi đây. Dù cuộc sống nhọc nhằn họ vẫn lạc quan, yêu đời, tin tưởng vào ngày mai tươi sáng. Những khúc hát của mẹ năm tháng vẫn vang mãi trong tôi những giai điệu tươi vui truyền cho chúng tôi niềm tin yêu cuộc sống. Không chỉ có những đứa trẻ chăn trâu ngoài đồng, những đứa trẻ chỉ mới lẫm chẫm biết đi đã biết hát đồng dao vanh vách như thể nó đã thấm vào máu huyết của chúng từ thuở nào. Khúc đồng dao ấy ngày ngày vẫn ngân vang trên đồng ruộng, đường làng mặc những ngày nóng bức hay mưa rào khi bọn trẻ chúng tôi chăn trâu, cắt cỏ, chơi lò cò hay đuổi bắt.
Theo thời gian tôi lớn lên đi học rồi xa quê. Cuộc sống nơi thị thành phồn hoa cứ cuốn tôi đi xa những khúc đồng dao thân thuộc. Lâu rồi không nghe ai hát đồng dao. Trẻ con ở phố ngày nay lúc nào cũng bận rộn với việc học và những cuộc đua theo điểm số. Nếu có vui chơi chúng cũng chỉ quen với trung tâm thương mại, những khu vui chơi giải trí và các trò chơi hiện đại trên Iphone, Ipad. Đồng dao với chúng là một thứ xa lạ. Giờ đây những đứa trẻ quê cũng bắt nhịp được với lối sống hiện đại ấy. Không còn nhiều đứa trẻ biết đến đồng dao và biết hát đồng dao. Trở về quê một chiều đi ngang qua cánh đồng vừa thu hoạch thấy tán tác, buồn thiu mà chạnh lòng khi không còn nghe thấy những khúc đồng dao cất lên từ chất giọng trong trẻo của các em .
Trẻ em ngày nay dù được chăm sóc và quan tâm hơn trước nhưng tôi vẫn cứ thấy chúng thiệt thòi. Có những khoảng trời tuổi thơ tuyệt đẹp bên những khúc hát đồng dao mà chỉ những đứa trẻ một thời lang thang đồng ruộng như chúng tôi mới hiểu được. Đồng dao ngày ấy là thứ đã gắn kết tâm hồn của những đứa trẻ chúng tôi để về sau dù xa cách muôn phương trời chúng tôi vẫn luôn nhớ về nhau bằng những kí ức tuổi thơ vui nhộn. Những khúc đồng dao ngày ấy nhắc tôi nhớ rằng một phần đời của mình đã từng là trẻ con- trong sáng, mộc mạc như những khúc đồng dao vốn sinh ra từ làng quê, đồng ruộng.
Bài viết dưới bút danh Linh Lan.
Đã đăng trên Văn hóa phật giáo và Đắk Lắk cuối tuần.
TỰ KHÚC BẰNG LĂNG (Tản văn của Nguyễn Thị Hạnh)
03:43 |
Quán café chiều nay thật tĩnh lặng, chỉ có vài vị khách ghé qua. Nhạc cũng trầm buồn như cùng chung tâm trạng của những người vào quán. Chợt giọng hát của Mỹ Tâm cất lên xao động cả không gian yên ắng, gợi về trong tôi những hoài niệm du dương:
“Nắng gửi gì cho hoa bằng lăng mà đượm màu tím biếc
Em đi qua bâng khuâng chợt tiếc, ôi màu mực tím năm nào.”
Tháng năm về. Hàng bằng lăng trên góc phố ngày nào giờ đã ra hoa tím ngắt. Nhớ làm sao những con đường rợp bóng bằng lăng năm tháng vẫn bùi ngùi mang theo màu tím của kỉ niệm ùa vào tâm tưởng dẫn dắt tôi về một thời áo trắng tinh khôi.
Kỉ niệm về một thời áo trắng bên cánh bằng lăng là hình ảnh những bạn bè thân thương với bao câu chuyện ngỗ nghịch tuổi học trò. Là những giận hờn vu vơ cùng bao rắc rối tuổi mới lớn. Là những ngây ngô vụng dại của một thời chạm ngõ yêu đương. Hàng bằng lăng sắc tím dung dị âm thầm khoe sắc trên con phố nhỏ cứ như một nốt nhạc bao mùa vẫn ngân mãi khúc hát yêu thương.
Đâu đó trong dòng hoài niệm thảng qua có bóng dáng những thầy cô mến thương ngày đêm miệt mài bên trong giáo án. Sắc tím của hoa vấn vương trên tà áo cô dịu dàng là bài học vỡ lòng cô mang đến lớp. Sắc tím ấy ấp ương trên những trang viết còn thơm mùi mực làm thổn thức con tim bao thế hệ học trò. Xung quanh những đôi mắt nâu óng ánh, có gương mặt rạng rỡ nụ cười của những cô cậu học trò đáng yêu, có cả ánh nhìn chứa đầy yêu thương trìu mến. Tất cả dành tặng thầy cô cùng bao mùa bằng lăng phảng phất, để ngày hè đến, tháng năm về lại bồi hồi xuyến xao.
Giữa những ngày tháng năm ngập nắng, nắng óng ánh rơi trên cánh hoa bằng lăng tím biếc chợt làm bước chân ai ngập ngừng nán lại. Bên hè phố xôn xao tiếng cười có kẻ tha thẩn dẫn dắt kí ức ngược dòng thời gian tìm về kỉ niệm.
Nhớ làm sao những sớm mai tôi cùng bạn đến trường. Đạp xe qua con phố nhỏ, hai bên đường hoa bằng lăng tím ngắt tỏa hương. Mùi hương dịu nhẹ ấy quyện trong những giọt sương mai vương trên tà áo làm nên thứ mùi đặc trưng thật khó lẫn lộn giữa nữ sinh hai trường.
Nhớ những lần tôi và bạn hẹn nhau dưới tán bằng lăng, rôm ran kể nhau nghe chuyện trường lớp, cùng nhau hút sột soạt ly nước mía đầu mùa ngọt lịm mà quên mất nắng hè chói chang đang len lén trên đỉnh đầu.
Nhớ những cánh hoa bằng lăng được ép vội trên trang lưu bút khi mùa chia tay vội vã ghé sang. Nhớ những kỉ niệm của tuổi học trò ẩm ương trong sắc tím bằng lăng chen chúc trước cổng trường. Nhớ nhành hoa tím mỏng manh cùng phong thư viết vội tôi lặng thầm ghim vào giỏ xe bạn ngày nào- là kỉ niệm ngây dại của một thời sao lắm mộng mơ, là ước mong được cùng nhau bước chung một cổng trường đại học, cùng nhau dạo bước trên khuôn viên trường ngan ngát hương hoa. Bao mùa đi qua, ước mơ vẫn cháy sáng nhưng bạn giờ đã cách xa một phương trời khác.
Kỉ niệm về tuổi học trò có sắc bằng lăng ngày ấy là dáng người nhỏ nhắn của bác Sáu hiền khô bán thứ siro thơm phức dưới gốc bằng lăng trước cổng trường. Có cả mùi thơm từ nồi xôi đậu quyện vào cánh mũi mỗi sáng cô Hương bê bán. Lẫn trong đó, có hương sắc bằng lăng, bao mùa vẫn miên man gợi về một nổi nhớ…
Đúng mùa, phượng hồng thắp lửa một trời, bằng lăng tím biếc một góc phố quen lại thấy có kẻ lặng thầm dọn dẹp cõi lòng để kỉ niệm bâng khuâng ùa về se sắt. Hàng bằng lăng trên góc phố ấy bao mùa vẫn mãi một sắc tím ngoan hiền. Lặng lẽ ra hoa rồi lặng lẽ lụi tàn người ta gọi màu tím dung dị ấy là màu của nhớ thương, của hoài niệm.
Trôi nổi trong dòng chảy bồn bề của cuộc sống, những góc phố quen, những con đường nhỏ với sắc tím bằng lăng giờ chỉ còn là hoài niệm của một thời áo trắng tinh khôi . Qua năm tháng, những nhịp thời gian vẫn không ngừng đua đuổi nhau. Ngoài kia, tưởng chừng có kẻ thẩn thờ bỏ quên cả kí ức nhưng thật lạ làm sao khi tháng năm về, bao dấu vết kỉ niệm ngày xưa bỗng vực dậy, tươi mới. Hè về, ve hát râm ran , bằng lăng đua nhau khoe sắc chợt thấy mình lững thững đâu đó trong bóng dáng ngày xưa, áo dài trắng thướt tha phất phới tung bay trên từng vòng quay xe đạp. Nơi ấy, bằng lăng sắc tím vẫn đợi chờ…
LINH LAN
Nguyễn Thị Hạnh
TÔI YÊU PHÚ NINH (Hoài Thương)
03:29 |
Tôi sinh ra và lớn lên ở một vùng đất mà đặc sản chủ yếu là nắng và gió. Từ khi sinh ra cho đến tuổi đi học tôi đã quen với cái cảm giác được tận hưởng những thứ đặc trưng nhất của quê mình. Tôi yêu lắm con người và vùng đất này. Tuổi thơ tôi đã trải qua những kỉ niệm ngọt ngào nhất mà có lẽ đi hết cuộc đời này tôi cũng không quên được.
Quê tôi không phồn hoa đô hội như những nơi khác. In hằn vào tâm trí tôi là những cánh đồng trải dài đến vô tận, những đồi đào với bạt ngàn cây lá và rất nhiều những điều khác nữa mà kể ra có lẽ các bạn sẽ phải ghen tị với tôi vì được sinh ra và lớn lên ở một nơi như thế này. Không phải chỉ trong tranh hay trong truyện mới có những cảnh đẹp của tuổi thơ như thả diều vào những buổi chiều trên cánh đồng bạt ngàn gió hay những trò chơi tuổi nhỏ thú vị hơn bất cứ thú vui nào trên đời mà nó vẫn tồn tại trong đời thực đó bạn à - quê tôi có những thứ đó.
Tôi tự thấy mình may mắn vì có được những kỉ niệm mà không phải ai cũng có được. Tuy vậy tôi cũng ý thức được quê mình còn nhiều khó khăn, vất vả lắm. Không được thiên nhiên ưu ái nên những mùa lũ lụt, thiên tai quê tôi cũng phải oằn mình trong đau đớn. Những khó khăn vất vả đã góp phần tạo nên tính cách, con người quê tôi với bản lĩnh kiên cường.
Càng lớn tôi càng thấy yêu thấy quý cái nơi chôn nhau cắt rốn của mình. Tôi biết có thể sau này lớn lên tôi sẽ xa vùng quê này để đến với những nơi khác tấp nập hơn, sang trọng hơn nhưng nơi đây chắc chắn mãi là nơi chốn tôi muốn được quay về. Chỉ có trở về nơi đây và tắm mình vào dòng sông kỉ niệm tuổi thơ tôi mới thấy mình thật sự bình yên.
Một lần nữa tôi muốn nói tôi yêu quê tôi lắm. Phú Ninh mãi trong tim tôi!
Hoài Thương-cbc
KHI NGƯỜI TA TRẺ (Tạp bút của Nguyên Hạnh)
02:04 |
Tuổi trẻ giống như một món quà có thời hạn mà thượng đế ban tặng. Có người dùng nó như cái lò xo, gắng sức kéo thật căng để bật thật xa. Có người chỉ ngồi yên lẳng lặng tận hưởng. Có người loay hoay không biết nên làm gì. Có người lại phí phạm tuổi trẻ để rồi biến đời mình thành một thứ phế phẩm.
Ở tuổi 23 tôi tự nhận thấy mình không có gì cả ngoài tuổi trẻ phơi phới. Những thứ như kinh nghiệm dù có đấy nhưng nó chẳng giúp tôi được nhiều bởi chỉ trong vòng 2 năm tôi đã làm quen với kha khá công việc. Đó chưa kể là việc làm thêm, làm online, làm bán thời gian,… vào lúc rãnh. Vậy thì làm sao tôi có thể sử dụng tất cả kinh nghiệm của mình cho những công việc sau này. Sẽ có một vài kinh nghiệm dù hay ho đấy nhưng vẫn không được áp dụng. Tôi không cho điều đó là đáng tự hào. Nhưng đó là điều mà hầu hết bạn trẻ như tôi đều trải qua. Bởi, một công việc như ý thích, phù hợp với sở trường của bản thân ở thời đại này- nó giống như một giấc mơ vậy.
Điều duy nhất tôi có thể tự hào là sau khi làm những công việc đó tôi vẫn còn trẻ. Vẫn còn đủ đam mê và lửa nhiệt huyết để sẵn sàng bắt đầu một công việc hoàn toàn mới và mơ ước về một công việc phù hợp với thế mạnh của mình.
Tôi cũng cho rằng mình may mắn khi công việc tôi từng làm cho tôi cơ hội được gặp gỡ và tiếp xúc với nhiều người, được nghe những câu chuyện hay, xúc động thậm chí là những câu chuyện buồn, thương tâm. Nhưng những người kể tôi nghe câu chuyện đó trong mắt họ không có nổi buồn, chỉ có niềm tin và sự lạc quan mà thôi. Tôi cảm thấy tự tin về mình bởi tôi đã được nghe câu chuyện đó một cách trực tiếp. Họ đã từng là những người trẻ như tôi. Họ cũng từng trải qua khó khăn như tôi và giờ đây tôi may mắn được làm việc với họ, được nghe họ kể câu chuyện về những ngày đầu khó khăn của mình.
Tôi cảm thấy mình vẫn còn rất sung sức. Não căng tràn. Đôi mắt tinh anh vẫn còn nhìn thấy mọi thứ xung quanh tươi đẹp. Cuộc đời đáng sống và đang chờ tôi khám phá. 23 tuổi tôi đủ chín chắn để biến những trải nghiệm đã trải qua giúp mình trưởng thành, để nhận ra đâu là giá trị đích thực mà tôi cần theo đuổi, để không ào ạt mà chạy theo những điều viễn vông, mơ hồ, khác mình.
Tôi biết tôi cần phải sống hết mình bởi tuổi trẻ hữu hạn. Bởi đời sống vô thường. Và bởi vì mọi thứ trong đời sống này đều có thời hạn nên tôi không muốn phí phạm bất kì giây phút nào được sống. Tôi không từ chối bất kì một công việc nào, từ những công việc mọi người không làm cho đến những công việc mọi người đều làm bởi công việc nào cũng cần phải học và mỗi công việc cho tôi một góc nhìn để khám phá. Tôi luôn tâm niệm tôi làm việc là để học hỏi, để gặp gỡ những người thú vị, để hiểu về con người. Tôi dấn thân là để trải nghiệm, để trưởng thành và để hiểu về cuộc đời.
Tôi nhận ra rằng, khi người ta trẻ người ta sẽ không ngại khó, ngại khổ, không ngại dấn thân để tìm kiếm những trải nghiệm mới. Với họ, mỗi công việc là một cuộc tham thú. Họ bắt đầu nó và dồn hết sức trẻ của mình vào. Tôi luôn tin khi người ta làm hết mình, cố gắng hết mình, tập trung hết khả năng của mình thì dù có trầy trật, có khó khăn, kết quả sau cùng cũng sẽ không làm người ta thất vọng.
Khi người ta trẻ, người ta biết mình còn khiếm khuyết nên người ta sẽ không ngừng học hỏi để trau dồi bản thân, để lấp đầy chỗ mình còn khiếm khuyết. Để bản thân hoàn thiện mỗi ngày.
Khi người ta trẻ, người ta sẽ không ngại việc bắt đầu học cái gì đó mới mẻ. Họ sẽ không ngừng sáng tạo, đầu óc của họ sẽ mở toang, suy nghĩ của họ sẽ bay bổng. Nơi họ đáp xuống không bó hẹp trong một vùng không gian chật chội, ẩm thấp mà mở rộng ra với nhiều chân trời mới. Họ trẻ trung và là nhân tố mới mẻ.
Khi người ta trẻ, người ta sẽ luôn cho phép bản thân được tiến xa hơn vùng an toàn của mình. Họ cần những chuyến đi để trải nghiệm. Để sống cuộc đời mới, gặp gỡ những người mới. Để biết rằng cuộc đời rộng lớn bao la và cơ hội luôn có ở khắp mọi nơi.
Khi người ta trẻ, người ta luôn biết cách tự tạo động lực cho mình. Không có điều gì có thể cản trở được họ. Bạn trói tay họ thì chân họ vẫn đi được. Bạn trói chân họ thì tay họ vẫn làm được. Mà bạn trói cả tay lẫn chân họ thì não họ vẫn hoạt động được. Trừ khi bạn lấy não của họ đi. Nhưng đó là việc bạn không thể nào làm được. Tất cả chỉ khiến sự quyết tâm trong họ trở nên mãnh liệt hơn thôi.
Khi người ta trẻ người ta sẽ coi trọng việc mình phát triển đến đâu chứ không phải là mình sẽ kiếm được bao nhiêu tiền. Tiền là phần thưởng sau cùng mà người ta đương nhiên sẽ được nhận. Nhưng nếu đã quyết tâm gắn bó thì hành trình chinh phục nó còn tuyệt vời hơn phần thưởng nữa kia. Người trẻ, họ biết rõ điều đó.
Khi người ta trẻ người ta sống hồn nhiên và gắn bó với những thứ họ thích cũng theo cách hồn nhiên không kém. Họ sẽ suy nghĩ rằng vì tôi thích nên tôi sẽ gắng làm hết mình, chứ không phải khi chưa bắt đầu đã vội toan tính tôi sẽ nhận lại được điều gì.
Chính tuổi trẻ làm người trẻ trở nên bản lĩnh, dám thứ thách mình để tạo nên sự khác biệt.
Với những người trẻ không có gì là khó khăn. Chỉ có niềm tin và sự lạc quan. Nên đừng bao giờ vội vàng đánh giá người trẻ. Bởi khi người ta còn trẻ người ta vẫn còn sức. Còn sức để học hỏi. Để cố gắng. Để đương đầu. Người ta vẫn còn tuổi trẻ để hi vọng. Còn cuộc đời để sống và ước mơ!
Hãy dành cơ hội cho những người trẻ!
Hỡi người trẻ, cố lên!
Nguyễn Thị Hạnh

















